Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 27/08/2006

KHÔNG THỂ TRÔNG ĐỢI LÒNG TỰ TRỌNG

Soạn: AM 740229 gứ đến 996 để nhẮ ảnh này
Ông Nguyễn Việt Tiến: Tôi muốn đối chất với Bộ trưởng. Ảnh: Thế Vinh

Vụ tiêu cực ở Bộ Giao thông vận tải, mà trực tiếp là Ban Quản lý dự án PMU 18 bị phanh phui, điều mà người dân thấy rõ nhất là thái độ vô trách nhiệm, vô cảm của lãnh đạo Bộ Giao thông Vận tải. Những hành động như đánh bạc hàng triệu đô la mỗi tháng của Bùi Tiến Dũng và đồng bọn, việc mua nhà, mua xe, nuôi bồ,… dần dần “lộ sáng”.

Đồng tiền phục vụ cho những hành động phải gọi đúng tên là “tội ác” ấy được lấy từ đâu? Thiết nghĩ, không cần suy diễn nhiều, người dân cũng hiểu được là từ túi tiền mồ hôi nước mắt của người dân một nắng hai sương. Từ những dự án vay tiền nước ngoài mà con nợ là nhân dân, là đất nước Việt Nam của CHÚNG TA.

Nếu không có trường hợp cá biệt, hầu hết lý lịch của những người này chắc hẳn phải thuộc “thành phần cơ bản”, nghĩa là xuất thân từ tầng lớp cơ bản được Đảng giáo dục và rèn luyện mà trưởng thành. Chắc chắn, gia đình ít khi có những tài sản khổng lồ để lại cho họ mặc sức “đốt”. Và, nếu có thật những đồng tiền để lại từ gia đình, những đồng tiền chắt chiu từ lao động mà có, hẳn không ai đem đi “đốt” một cách vô tội vạ, xót xa như vậy.

Nếu đồng tiền của đất nước, của nhân dân, được giao cho những con người cơ hội, tư lợi, họ có thể lấy của công thành của tư hàng chục tỷ đồng, họ có thể biến cơ quan quản lý đất nước này thành một “cơ quan gia đình” như ông Nguyễn Việt Tiến là một ví dụ. Trong khi ông là Phó ban Thường trực chống tham nhũng của Bộ thì câu chuyện hóa ra chẳng hài hước lắm sao? Câu nói “Gửi trứng cho ác” trong dân gian có nhiều cơ hội minh chứng ở những trường hợp này.

Khi nhận một trọng trách trước đất nước, họ ph ải là người “Cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư” như lời Chủ tịch Hồ Chí Minh thường nhắc nhở, phải là “đầy tớ trung thành tận tụy của nhân dân”. Một lời nói, một hành động của họ có tác dụng hoặc tác hại rất lớn trong con mắt người dân, những nguời đã tin tưởng ủy thác cho họ. Họ cần có những tư chất của người được ủy thác lòng tin đó là sự trung thực, lòng tự trọng và đối xử có văn hóa. Trong chế độ “phong kiến lạc hậu” xưa, người ta vẫn còn e ngại những hành động của mình phải làm sao để còn “quan trên trông xuống, người ta trông vào”, huống chi xã hội của chúng ta ngày nay đã cách xã hội phong kiến hơn cả nửa thế kỷ.

Bộ trưởng Đào Đình Bình, người được Chính phủ giao trọng trách trước dân, trước đất nước để quản lý một khối lượng tài sản khổng lồ là một ngành được coi là huyết mạch của đất nước. Ở đây, lòng tin của người dân, của nhà nuớc đã đặt đúng chỗ?

Người dân thấy lạ ở chỗ: Khi những thông tin về những vụ tiêu cực ở Bộ Giao thông Vận tải gần đây được đưa ra dư luận, ông Bộ trưởng hầu như đứng ngoài cuộc. Chỉ đến khi ông Nguyễn Việt Tiến nêu đích danh, vạch mặt, chỉ tên ông, ông mới xuất đầu lộ diện để thanh minh, và đẩy quả bóng trở lại cho ông Nguyễn Việt Tiến cũng nhưng các đời bộ trưởng trước đây. Ông muốn trốn tránh trách nhiệm để giữ cái ghế của mình chăng?

Soạn: AM 741113 gứ đến 996 để nhẮ ảnh này
Bộ trưởng Bộ GTVT Đào Đình Bình: Tôi là Ủy viên Trung ương Đảng, thuộc Ban Kiểm tra Trung ương quản lý.

Vậy vai trò của ông Bộ trưởng đương quyền là gì, trách nhiệm của ông ở đâu? Ông có trách nhiệm gì khi những lĩnh vực giao cho ông phụ trách đã xẩy ra những việc tày trời, có thể coi là tội ác trước nhân dân, trước đất nước? Phải chăng, vì ông chưa được dư luận, luật pháp vạch mặt chỉ tên thì ông vẫn “ngậm miệng ăn tiền”? Để rồi như ông Đỗ Văn Thuật khẳng định “Trước khi bị khởi tố, họ đều là đảng viên tốt!”? Một câu nói đầy tính hài hước, là “sự thật” nhưng hết sức đau xót.

Với một con người có lòng tự trọng, nhiều khi một câu nói bóng gió, cũng đủ để họ phải suy nghĩ về mình. Tại sao cần phải để đến khi trực tiếp vạch mặt chỉ tên mới thanh minh? Câu nói của người xưa còn đó: “Quân tử ừ hữ cũng đau, tiểu nhân dùi đục đập đầu như không” phải chăng không đúng nữa? Hay ông cũng chỉ cho mình là một tiểu nhân?

Đạo làm người quân tử với “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” cũng là một tiêu chuẩn cần được tham chiếu cho một người lãnh trọng trách trước đất nước. Vậy ông đã xứng đáng là người “quân tử”?

Khi những người tử nạn trong vụ lật tàu E1 chưa yên dưới mồ, nhiều bệnh nhân đang quằn quại trong đau đớn ở các bệnh viện, thân nhân của họ đang than khóc đớn đau vì những mất mát không có gì bù đắp được, thì ông đi “tắm bùn”, trong khi trách nhiệm của ông là Chủ tịch Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia? Khi những vụ tiêu cực luôn là điểm nóng thuộc lĩnh vực ông phụ trách, ông “làm ngơ”? Khi bị nêu đích danh, ông thanh minh và phủ nhận trách nhiệm. Xa hơn nữa là những dự án, những công trình liên tục xuống cấp, tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra hằng ngày, hằng giờ cướp đi sinh mạng của những người dân, ông vẫn bình chân như vại?

Còn nhớ bên lề một kỳ họp Quốc hội, khi “động” đến những bức xúc trong lĩnh vực do ông phụ trách, ông nói rằng: Nếu chỉ nhìn để phê phán thì ai cũng làm được, nhưng không có ai chỉ ra là phải làm như thế nào(!)  Ô hay, làm như thế nào là việc của ông chứ? sao lại không cho người khác hỏi khi ông không hoàn thành nhiệm vụ? Phải chăng, ông không làm được thì không có ai làm được nên vẫn phải chịu? Thậm chí khi được chất vấn về trách nhiệm của ông trước QH những vấn đề ông phụ trách, ông  đã phải xưng là ủy viên Trung ương Đảng, viện dẫn kết luận của Ban Kiểm tra trung ương để bịt miệng người chất vấn?

Giờ đây, khi những vụ việc đã được đưa ra trước bàn dân thiên hạ, tư cách của ông đến đâu, nhiệm vụ của ông hoàn thành thế nào, trách nhiệm của ông ra sao, hầu như đã được đưa ra ánh sáng. Công luận đã không ít lần nói thẳng, nói thật với ông là nên “Từ chức” – lối thoát may ra còn cứu được một chút liêm sỉ và tự trọng cho bản thân. Nhưng điều lạ hơn nữa là ông vẫn cứ “án binh bất động”? Phải chăng, ông bán nốt chút tự trọng cuối cùng mong chỉ giữ được cái ghế đó? Có những gì ở cái ghế đó nó làm cho ông mụ mẫm luyến tiếc đến vậy khi phải xa nó nếu nó chỉ là trách nhiệm nặng nề?

Những người đặt lòng tin vào ông là Nhân dân đã có ý kiến, nhưng ông bịt tai lại, thì họ có cái quyền của người chủ. Họ cần phải cách chức ông khi ông không đủ đức và tài để hoàn thành nhiệm vụ và nếu như xét thấy có những việc làm ông cấu thành tội ác, cần phải truy tố ông trước pháp luật để ông biết phải chịu trách nhiệm như thế nào với trọng trách của mình được giao phó. Để ông hiểu rằng, luật pháp không là chuyện đùa bất kể họ là ai. Để ông hiểu một điều đơn giản nhất: Con người cần sự trung thực, lòng tự trọng sống có văn hóa và trách nhiệm với xã hội.

Không thể ngồi chờ lòng tự trọng và văn hóa đối với ông khi kêu gọi ông từ chức mà ông vẫn cố thủ ở cái ghế của mình.

H.Vinh (3/4/2006)

THAM NHŨNG: CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CHO SỰ THIẾU CÔNG KHAI VÀ MINH BẠCH
10:54′ 17/04/2006 (GMT+7)

“Tại sao một dân tộc anh hùng như VN đã hi sinh đến như thế trong chiến tranh, được tất cả các dân tộc kính nể lại có thể dẫn đến tình trạng tham nhũng nhiều như vậy. Các bạn đã đánh bại những kẻ thù bên ngoài rất mạnh nhưng nay các bạn có đánh bại được kẻ thù tham nhũng này không?”Giáo sư Kasian Tejapera, trường ĐH Thammassat Thái lan- nói trong một cuộc hội thảo.

 

Cuộc chiến chống tham nhũng đã khởi động được một thời gian không còn ngắn. Nhưng dường như, càng “chống” nạn tham nhũng càng tràn lan, từ nặng nề, rồi nghiêm trọng và đã đến mức được coi là “quốc nạn”.

 

Càng phát động “chống”, nạn tham nhũng ngày càng tinh vi hơn và những vụ tham nhũng càng lớn hơn. Bộ trưởng Bộ Tư Pháp Uông Chu Lưu đã phải nhìn nhận: “Tham nhũng diễn ra với tính chất và quy mô ngày càng lớn, phạm vi xảy ra với diện rộng và mang tính tổ chức giữa nhiều cá nhân và đơn vị”.

 

Tham nhũng phần lớn tập trung ở các quan chức Nhà nước.

Tham nhũng đã gây cho đất nước những thảm họa khôn lường. Nguyên khí quốc gia bị xâm hại, lãng phí, tạo ra đầy rẫy những bất công trong xã hội. Mặt khác, tham nhũng góp phần rất lớn trong việc làm đạo đức xã hội ngày càng bị băng hoại. Cái mất quan trọng hơn khó lòng lấy lại được, đó là mất lòng tin vào sự nghiêm minh của luật pháp, vào bộ máy công quyền. Khi lòng tin của nhân dân, những chủ nhân của đất nước với bộ máy quản lý và điều hành đất nước bị mai một, tinh thần đoàn kết không được phát huy, sức mạnh của toàn dân tộc bị suy hao nặng nề là điều không tránh khỏi. Hình ảnh đất nước Việt Nam một thời anh hùng, bị tổn thương không nhỏ trong con mắt bạn bè năm châu, nhất là các tổ chức, các nhà đầu tư quốc tế do nạn tham nhũng hoành hành.

 

Nguyên nhân của nạn tham nhũng đã được mổ xẻ khá nhiều trên các phương tiện thông tin đại chúng. Ở các phát biểu của các nhà nghiên cứu trong các hội thảo, trong các kiến nghị của người dân, cũng như trong lời nói của những nhà lãnh đạo của Đảng và Nhà nước từ hơn chục năm nay, người ta đã xác định được những nguy cơ từ tham nhũng, những hệ lụy, hậu quả của nó… mà không có mấy ý kiến ngược chiều.

 

Quyết tâm của các nhà lãnh đạo cũng được khẳng định từ khóa này sang khóa khác, từ năm nọ sang năm kia. Với rất nhiều những ngôn từ mạnh mẽ, rất nhiều những câu nói hay ho, nào là tham nhũng là “Quốc nạn” nào là phải coi chống tham nhũng là nhiệm vụ trọng tâm, nâng cao sức chiến đấu của Đảng trong cuộc chiến chống tham nhũng… Các biện pháp từ nguyên tắc, văn bản pháp luật đến nội dung, phương pháp hành động đã tốn không ít giấy mực, văn bản, báo chí…

 

Nhưng một điều dễ thấy: sự quyết tâm càng cao, thì nạn tham nhũng càng lấn tới? Đó là sự “phi lý có thật” đang xảy ra trên đất nước Việt Nam của chúng ta. Một đất nước vào hạng nghèo đói của thế giới, nhưng được xếp hạng 102/146 nước trong danh sách tham nhũng của Tổ chức Minh bạch Quốc tế và đứng thứ 3 trong các nước tham nhũng nhất châu Á.

 

Chúng ta không khỏi suy nghĩ khi một nhà khoa học Thái Lan – Giáo sư Kasian Tejapera, trường ĐH Thammassat – nói trong một cuộc hội thảo: “Tại sao một dân tộc anh hùng như VN đã hi sinh đến như thế trong chiến tranh, được tất cả các dân tộc kính nể lại có thể dẫn đến tình trạng tham nhũng nhiều như vậy. Các bạn đã đánh bại những kẻ thù bên ngoài rất mạnh nhưng nay các bạn có đánh bại được kẻ thù tham nhũng này không?”

 

Nhìn lại các vụ án tham nhũng, từ nhỏ đến lớn, chúng ta thấy hầu hết, các tội phạm trong các vụ án tham nhũng lớn đều làm người dân giật mình vì những tài sản của mình bị chiếm đoạt mà không hề hay biết. Những Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến… đều là quan chức của Đảng, nhà nước, những “đầy tớ trung thành tận tụy” của nhân dân với những mánh khóe, thủ đoạn rút ruột nhà nước, mà thực chất là mồ hôi, nước mắt của nhân dân để dùng hàng triệu đô la nướng vào cờ bạc, nuôi gái… chắc chắn không chỉ xảy ra trong một khoảnh khắc. Một Thứ trưởng Bộ Thương mại Mai Văn Dâu nhận hối lộ mua bán quota qua một quá trình không ngắn. Một Lã Thị Kim Oanh làm thất thoát hàng chục tỉ đồng, những vụ án là thất thoát thậm chí hàng ngàn tỉ đồng của Nhà nước… Một “siêu lừa Nguyễn Đức Chi” đã khá “thành công” trong vụ lừa đảo mà hệ lụy cuả nó không hề nhỏ. Xa hơn một chút, những Epco – Minh Phụng, những Tân Trường Sanh, những vụ Dầu Khí, Thủy cung Thăng Long… đã diễn ra lặng lẽ mà không phải chỉ trong ngày một ngày hai.

 

Chúng ta thường thấy, các cơ quan chức năng “dễ dàng” bị lừa bởi những công ty ma, những dự án ảo, những chủ đầu tư rởm… Đến khi sự việc gây hậu quả nghiêm trọng thì mới biết rằng đã giao những dự án béo bở cho những người không một xu dính túi, đã bổ nhiệm những cán bộ không có năng lực và phẩm chất cần thiết. Thậm chí, khi được ánh sáng công luận, pháp luật rọi tới, nhiều kẻ là những thành phần bất hảo trong xã hội được đề bạt giữ những trọng trách lớn. Có những tiến sĩ xài bằng giả, ăn cắp bản quyền, đạo văn, đạo công trình khoa học trong một thời gian dài nhưng đã không bị phát hiện. Có nhiều người khi bị vỡ lỡ những cuộc lừa đảo mới biết rằng, để được làm thân phận là thuê xứ người đã tốn không biết bao nhiêu tiền của cho những tay cò mồi, những tổ chức lừa đảo. Chuyện hậu quả, những bất ngờ của nhân dân, của các cơ quan công quyền, trong những vụ việc tham nhũng, tiêu cực là chuyện dài tập, nhiều kỳ.

 

Những công trình giao thông như thế này sẽ được dân giám sát chặt hơn.

Một trong những nguyên nhân để căn bệnh tham nhũng hoành hành hiện nay, đó là tính công khai và minh bạch đã không được coi trọng. Sự giám sát của người dân, những chủ nhân thật sự của đất nước này đã không được thực sự phát huy. Tiêu chí dân chủ đã bị coi nhẹ. Mặc dù điều này không còn mới, xem ra việc thực hiện không đến nỗi khó khăn như người ta tưởng hoặc cố tưởng tượng ra để bỏ qua. Trên thực tế, điều này đã không được thực hiện hoặc có thực hiện cũng chỉ là nửa vời.

 

“Cuộc chiến chống tham nhũng chỉ hiệu quả khi tất cả các cơ quan, ban ngành vào cuộc. Nhiều cán bộ hô chống tham nhũng nhưng hãy xem lại ngay tại đơn vị mình đã dám đấu tranh với tệ nạn này chưa?” – Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Tấn Dũng từng nói như vậy trước giới báo chí. Nhưng tiếc thay, sau đó không lâu, chính tại cơ quan của Chính phủ, mấy quan chức của Thanh tra nhà nước bị bắt vì… tham nhũng. Thứ trưởng Bộ GTVT, người đã đi lên từ PMU 18, hiện đang là một “ổ” tham nhũng mà người cầm đầu là Bùi Tiến Dũng và ông Thứ trưởng đã bị bắt….. Ông đang là đầu mối quan tâm của dư luận nhân dân về những tài sản, những mối quan hệ gia đình trị ở đó.

 

 Thì ông lại là nguời vừa chủ trì hội nghị tập huấn cho các cán bộ chủ chốt thuộc bộ phận triển khai Luật thực hành tiết kiệm chống lãng phí và Luật phòng chống tham nhũng, chỉ 3 ngày trước khi bị cơ quan pháp luật triệu tập? Đó chính Trưởng và Phó ban Chống tham nhũng của Bộ Giao thông Vận tải, một ngành quan trọng là huyết mạch của đất nước…

 

Chính những người đi chống tham nhũng lại là những kẻ tham nhũng. Chính những người rao giảng đạo đức về thực hành tiết kiệm, chống tham nhũng lãng phí, lại là những người rút ruột nhà nước hàng tỉ đồng để nuôi gái, ăn nhậu. Chuyện chống “Quốc nạn” trở thành hài hước.

 

Từ những năm đầu đổi mới, câu nói: “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” đã thực sự khơi dậy được tính minh bạch và công khai, phát huy được tác dụng không nhỏ của nó. Nhưng tiếc thay, công năng của nó đã không được tiếp sức để nó phát huy mà đã nhanh chóng không được người ta nhắc đến nữa.

 

Một dự án rất khó có thể móc ngoặc đùn cho các “sân sau”, nếu tất cả được minh bạch về hồ sơ, về các yêu cầu và qui mô gói thầu, về những nhà thầu tham gia với đầy đủ hồ sơ năng lực của họ. Nếu có những khuất tất, chắc chắn sẽ có nhân dân, những người giám sát phản hồi nhanh chóng.

 

Một bộ máy nhà nước địa phương đến trung ương rất khó có thể trở thành “vườn trẻ”, nếu qui trình chọn lựa cán bộ được công khai với những tiêu chí cần thiết cho những công việc cụ thể, những ứng cử viên với đầy đủ hồ sơ về năng lực, kinh nghiệm, bằng cấp… Nếu sự lựa chọn không công bằng, không chính xác, chắc chắn sẽ có những phản hồi của cán bộ Công nhân viên của cơ quan đó.

 

Một thị trường thuốc không thể lên đến giá cắt cổ người bệnh, những chủ nhân đất nước đến khốn cùng trong ốm đau bệnh tật, nếu giá thuốc và những phương thức, những nhà cung cấp thuốc được minh bạch và lành mạnh trong kinh doanh.

 

Một cán bộ lãnh đạo của dân, ắt sẽ khó có khả năng móc ruột ngân sách, giấu giếm, tẩu tán tài sản của mình bằng những chiêu rửa tiền, khó có thể sử dụng bằng cấp giả để leo lên, nếu tất cả tài sản, quan hệ, trình độ, bằng cấp của anh được công khai, minh bạch cho nhân dân, những người bầu ra mình được biết và có thể kiểm tra bất cứ lúc nào.

 

Những sai phạm khó có thể tiếp tục, nếu những phản ánh của công luận, của báo chí và nhân dân được công khai xử lý nghiêm minh, với phương châm “Quân pháp bất vị thân” chắc chắn sẽ có tác dụng tăng cường lòng tin và có tác dụng răn đe mạnh mẽ…

 

Không nên chờ đến khi bị dư luận áp lực, bị pháp luật sờ gáy lôi ra ánh sáng thì mới ngã ngửa than rằng: “Trước khi bị khởi tố, họ đều là Đảng viên tốt!”?

 

Tất nhiên, vấn đề đi kèm theo việc phát hiện tham nhũng, là các biện pháp xử lý và ngăn chặn tham nhũng một cách kiên quyết và triệt để. Không thể chống tham nhũng khi có những vùng cấm trong việc chống tham nhũng. Mọi người dù là ai, ở cương vị nào cần được đối xử công bằng trước Pháp luật. Không cần thiết phải đưa vào diện “Xử lý nội bộ” dưới chiêu bài “Ổn định lòng dân, ổn định tình hình”. Tất cả những việc đó không được xử lý đúng mức đều thể hiện sự không quang minh, chính đại của những người đi chống tham nhũng và những kẻ tham nhũng.

 

Rất nhiều những ví dụ khác nữa, để có thể chứng minh rằng: Sự công khai, minh bạch góp phần không nhỏ cho công cuộc chống tham nhũng, làm ngược điều đó, nó ắt sẽ có tác dụng ngược lại. Những vụ án tham nhũng lớn đã qua, đã cho thấy cái giá phải trả là không nhỏ cho việc thiếu tính minh bạch và công khai trong xã hội.

 

Nhân dân là tai mắt của nhà nước, họ là người chủ thật sự của xã hội, hãy trả lại đúng vị trí đó cho nhân dân. Người chủ có quyền biết được, những đầy tớ của mình làm gì, thân nhân của họ ra sao? Điều đó gần như là sự tất nhiên, nhưng thực tế thì không phải như thế.

 

Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong” “Dân chủ, nghĩa là để cho người dân được mở mồm ra nói”. Tại sao, khi “quốc nạn” xảy đến, Đảng và Nhà nước hô hào toàn dân “chống” thì việc cung cấp vũ khí cho nhân dân là sự công khai, minh bạch lại không thể thực hiện?

 

Tại sao người ta sợ sự minh bạch và công khai đến thế? Thói thường, chỉ những kẻ nào lương tâm không trong sáng, tự thấy bản thân mình không “sạch” mới phải che đậy sự thật của mình. Một người đàng hoàng, không có gì phải e ngại khi để cho người khác, nhất là những “ông chủ” hiểu rõ về mình. Một ông bố, bà mẹ không gương mẫu, không dám để con cái mình biết những việc mình làm. Một đứa con có những hành vi mờ ám, mới không dám để bố mẹ, anh em và những người khác biết những hành vi của mình. Ngoài ra, có gì cần phải bí mật, giấu giếm.

 

Người dân có quyền được biết những kẻ thay mặt mình quản lý tài sản, nắm vận mệnh của mình, của tổ chức xã hội, của đất nước thay mình là ai. Họ có đủ đức, đủ tài để đảm nhận những trọng trách đó không? Đó là điều gần như không có gì phải bàn cãi. Không ai yên tâm khi giao tài sản, tính mạng của mình cho những kẻ mình chưa biết họ là ai.

 

Cũng không nên nghĩ rằng: Trình độ dân trí có hạn, biết nhiều sẽ không có lợi (?). hoặc “Công khai không có nghĩa là dán tất cả lên tường”? Theo tôi, đó chỉ là một sự ngụy biện không đủ sức thuyết phục để che đậy những việc làm không đàng hoàng của những kẻ có tà tâm. Người dân có đủ nhận thức để tin theo Đảng, theo Nhà nước mà trực tiếp là các cán bộ khi họ biết rõ rằng, đó thật sự là những người vì nước nhân dân phục vụ. Những năm tháng hào hùng của thời Thống nhất đất nước là một minh chứng hùng hồn. Ngược lại, dù có trăm ngàn những lời hứa, những câu hoa mỹ, những khẩu hiệu vang trời, nhưng bản thân người cán bộ không gương mẫu, người dân vẫn quay mặt đi. Hiện tượng “trên bảo dưới không nghe” hiện tượng coi thường luật pháp, có nguyên nhân sâu xa từ những tấm gương đó.

 

Để góp phần có hiệu quả cho việc ngăn chặn và đầy lùi “quốc nạn” tham nhũng, sự công khai và minh bạch là điều không thể thiếu. Để những lời hô hào chống tham nhũng, những kế hoạch hành động có thể được thực hiện, cũng không ai khác, ngoài những người có trọng trách được giao cho nhiệm vụ nặng nề này phải là những người gương mẫu nhất. Trước hết, những người có cương vị và trách nhiệm cao nhất từ Tổng Bí thư, Thủ tướng chính phủ, Chủ tịch nước… đến các Bộ trưởng, Thứ trưởng,  các cán bộ cao nhất cần gương mẫu nhất về sự minh bạch và công khai của mình. Và sau đó, đương nhiên phải là những người được giao các trách nhiệm khác ở mọi cấp, mọi ngành của guồng máy Đảng và Nhà nước mà không cần phải kêu là khó khăn.

 

Nói cách khác, khi đã chấp nhận vào cương vị là người phục vụ, cần biết chấp nhận sự giám sát quản lý của người được phục vụ là nhân dân, như vậy mới có thể tạo lòng tin nơi họ. Nhân dân sẽ đồng hành với họ trên những chặng đường dù gai góc và gian khổ nhất, nhiều hi sinh nhất. Ngược lại, dù những lời hoa mỹ tốt đẹp đến mấy, nhân dân cũng không thể toàn tâm, toàn ý để đi theo những lời tốt đẹp và những tấm gương xấu xa. Sự giám sát của Nhân dân là điều cần thiết và hết sức cần thiết.

 

Nếu làm được như vậy, lòng tin của nhân dân ngày càng được củng cố. Tính tự giác thực thi pháp luật, giám sát cơ quan công quyền được phát huy, sẽ có tác dụng tích cực trong mọi tầng lớp, mọi hoạt động xã hội. “Quốc nạn” tham nhũng chắc chắn sẽ bị mất một môi trường nuôi dưỡng và phát triển như hiện nay.

 

Chỉ có những con người công chính mới xứng đáng làm những việc công chính. Đất nước này không thiếu những người tài đức, không sợ thiếu những cán bộ lãnh đạo đủ tài, đủ tâm huyết, nhân dân có đầy đủ khả năng để biết chọn ai đại diện cho mình, nếu tất cả được đàng hoàng lựa chọn.

H.Vinh

Bài đăng trên VietNamNet 22:51′ 02/04/2006 (GMT+7)
http://www.vnn.vn/bandocviet/2006/04/556273/

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: