Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 30/11/2006

ĐÂU CÓ TÌNH YÊU THƯƠNG, Ở ĐÓ CÓ ĐỨC CHÚA TRỜI

Hai tháng đã trôi qua, kể từ ngày tôi theo đoàn “Tình thương” của các Giáo Xứ Thịnh Liệt, Đồng Trì, Nam Dư và Giáo Họ Vạn Phúc lên thăm Trại phong Quốc Oai – Hà Tây, nhưng những dư âm của một chuyến đi đọng lại nhiều trong tôi những nỗi niềm sâu lắng.
Những ngày cuối cùng của năm âm lịch sắp qua, cái tết đã cận kề, trên các chuyến xe của cuộc hành trình đến với những người bất hạnh vẫn náo nhiệt, át đi những luồn gió lạnh bên tai. Những nam thanh, nữ tú của các Giáo Xứ vẫn hồn nhiên, nhiệt thành vui vẻ như được đến một nơi họ đã trông đợi từ lâu. Có hai bạn gái đến muộn, xe đã chuyển bánh, không ngại cái rét căm căm buổi sáng, một mạch phóng xe máy chở nhau đến Nhà thờ Đại Ơn quyết theo kịp đoàn . Những cụ già chăm chỉ dậy từ sáng sớm tập trung nơi tập kết, quyết không thua “bọn trẻ” trong những công việc vất vả này.
Cha Giuse Bùi Ngọc Tuấn, Giám đốc quỹ Tình thương miền bắc, người chủ trì cuộc đi này đã có chương trình chuẩn bị kỹ càng cho chuyến đi từ vài tuần trước. Đây là năm đầu tiên, ngài “xã hội hóa” công việc mà Ngài đã làm từ hơn 10 năm nay, từ khi Ngài mới gánh trên vai thiên chức Linh mục. Với phong thái nhanh nhẹn, trẻ trung, một loa nén cầm tay, ngài hướng dẫn đoàn xe “Tây tiến”, dù chỉ cách Hà Nội có gần bốn chục cây số. Ngồi trên xe, chúng tôi mới có dịp để tham hỏi nhau về cái tết sắp đến gần, về những dự định, những chương trình của Giáo Họ, Giáo Xứ…
Đoàn xe các Giáo Xứ tập trung trước của Nhà thờ Đại Ơn, nối đuôi nhau đến Thị trấn Xuân Mai thì rẽ phải. Ngồi trên xe mà tôi cứ phân vân, không biết Trại Phong ấy còn bao xa? Nó ở nơi nào mà lại mang địa danh Quốc Oai? Con đường Xuân Mai – Hòa Lạc, Huyện Quốc Oai của Tỉnh Hà Tây thì tôi không lạ. Tôi đã đi lại con đường rất nhiều lần với các cán bộ địa phương ở đây, vậy mà đâu có lần nào tôi được nghe đến cái trại phong nào đó?
Chiếc xe đầu tiên dẫn đoàn cứ hướng ngã ba Láng – Hòa Lạc thẳng tiến, đến khi nghe gọi nhau qua điện thoại: “Quá đường, đã vượt qua chỗ rẽ”, tôi hơi ngạc nhiên, tôi đã chú ý kỹ lắm, nào có cái biển báo nào đâu? Đoàn xe quay lại. Cha Tuấn dẫn đoàn vào một con đường nhỏ, chỉ đủ chỗ cho chiếc xe 29 người đi một chiều, thêm khoảng 1 km thì đến “Khu điều trị phong”. Thì ra, nơi này có một xã hội riêng cho những người bất hạnh, con đường nhỏ dẫn đến những thân phận bé nhỏ là đây.
Một khu đồi vắng lặng, không khí nhộn nhịp của những cảnh sắm tết đã ở lại sau lưng chúng tôi. Một khoảng không gian nhỏ, nhưng sự cách biệt thì quả là lớn.
Đoàn chúng tôi được sự hướng dẫn của sơ Xuân thuộc dòng Mến Thánh Giá Hà Nội, (người đã có hơn 14 năm lăn lộn, đi lại chăm sóc cho những người bênh của các bệnh nhân phong các trại khu vực miền bắc, người đã coi việc được phục vụ tha nhân là lẽ sống, là hạnh phúc của đời mình). Chúng tôi được vào một hội trường đơn sơ, Lãnh đạo khu điều trị ăn mặc giản dị nhưng nhiệt tình, chân thật tiếp chúng tôi. Có lẽ ở đây, việc ăn diện không phải là quan trọng và cần thiết lắm.
Trong buổi gặp mặt, chúng tôi được biết: Khu điều trị hiện có 123 bệnh nhân, có những người bệnh nhân nặng hiện không thể đi lại được. Theo họ, còn có hơn 30 chục cháu nhỏ là con cái của họ. Mấy năm gần đây, một phần được nhà nước hỗ trợ, một phần được các tổ chức từ thiện, nhân đạo giúp đỡ, đời sống bệnh nhân phong có phần nào được cải thiện. Trong buổi tiếp, bác sỹ Giám đốc khu điều trị và các bệnh nhân đã tỏ sự xúc động sâu sắc khi nói đến những ân nhân của mình. Đặc biệt, người được nhắc nhiều với lời tri ân chân thành nhất là Sơ Xuân, người đã đồng cam cộng khổ cùng các cán bộ ở đây trong việc phục vụ chăm sóc bệnh nhân.
Một cuộc tiếp kiến đơn giản, chúng tôi được kéo nhau về phía nhà Nguyện của khu điều trị. Ở đó các thanh niên đã chuẩn bị cho một Thánh lễ cầu nguyện cho các bệnh nhân. Nến, hoa, dàn âm thanh… đã được chuẩn bị chu đáo. Tôi không ngăn được những cơn xúc động dâng trào trong tôi, khi có những bệnh nhân đã cụt hết cả hai bàn tay, người cụt cả đôi chân, những đôi bàn tay trơ trụi… bước đến Tòa xá giải. Lâu lắm rồi, những bệnh nhân giáo dân không được một lần đến Nhà thờ, nơi mà từ những ngày thơ bé nhất đã in hình lên dấu ấn tâm hồn họ.
Có những bệnh nhân vào khu điều trị phong đã hơn 50 năm, có những người đã hơn 3/4 quãng đời sống trong khu điều trị. Một bệnh nhân già, có “thâm niên” ở đây đã hơn 40 năm cho tôi biết: “Chúng tôi, đã đến đây là không có ngày trở ra khỏi trại, nhiều khi nhớ vô cùng nơi quê nhà, nhớ con cái, họ hàng, bè bạn… Nhưng không thể bước chân về lại một lần thăm nơi chốn cũ”. Những mặc cảm, những định kiến xã hội đối với những người bất hạnh này còn quá nặng nề.
Thánh lễ cho những người bệnh ở đây được tiến hành với sự tham dự của tất cả bệnh nhân, không phân biệt lương, giáo. Với những bệnh nhân giáo dân, đây là một Thánh lễ hiếm hoi và đặc biệt, với những người thuộc tôn giáo khác, đây là một ngày hội của Khu điều trị này. Bên cạnh những ánh mắt thành kính, những lời đọc kinh run run xúc động, là những cái nhìn mơ màng ngơ ngác đứng nhìn việc cử hành nghi tức Thánh lễ.
Sau Thánh lễ, chúng tôi cùng những bệnh nhân xuống khu tập trung “hội chợ xuân” cho các bệnh nhân. Những bệnh nhân nặng được những người thanh niên khỏe mạnh không quản ngại dìu đi, cõng trên lưng mà không có một sự e dè cách biệt. Màn văn nghệ “bỏ túi” được các bạn trẻ trình diễn hào hứng, được sự cổ vũ nhiệt tình của các bệnh nhân, họ cũng tham gia các tiết mục tự biên của họ. Qua đó tôi mới thấy rằng: Khát vọng sống trong những con người này là điều bất diệt. Vượt qua đau khổ, bệnh tật, qua những sự kỳ thị, xa lánh của xã hội, họ vẫn có những mơ mộng, hoài bão và những điều thiêng liêng khác trong sâu thẳm tâm hồn. Nhìn những gương mặt tươi cười, những tràng vỗ tay không ngớt hào hứng, tôi mới thấy hết nghị lực con người thật lớn lao.
Bệnh nhân Giuse Nguyễn Văn Thành, người đã có thời gian mấy chục năm ở khu điều trị này, hiện nay đã cụt mất một chân trái và một nửa bàn chân phải, một bàn tay chỉ còn vài ngón vẫn luôn miệt mài viết văn, làm thơ… Tập Thơ Hương sắc La Vang của anh được in lưu hành nội bộ, nói lên những tâm tình, những niềm tin tưởng vào Thiên Chúa, vào tình người đã mang đến cho anh và mọi người. Ở nơi này, anh hiểu được hơn ai hết ý nghĩa của những hành động tương thân, những nghĩa cử bác ái lớn lao đến độ nào.
…Trong đau buồn, tủi hờn cay đắng
Bỗng sáng ngời lời dạy, Chúa Ki tô
Đây hội Đồng Tâm, huynh đệ đội nắng mưa
Chia sẻ tình người từ Nam tới Bắc
Ôi, tình yêu chưa bao giờ vụt tắt
Giữa dòng đời đang quên lãng chữ Tâm
Một chút ủi an, một chút tấm lòng
Đáng trân trọng nghìn lần luôn vẫy gọi…
Sau bữa cơm chia sẻ với các bệnh nhân bằng bánh mỳ, mọi người cùng nhau tổ chức “Siêu thị” cho bệnh nhân.Khu “hội chợ, siêu thị” được tổ chức thật vui theo sáng kiến của Sơ Xuân và Cha Tuấn, được các thanh niên trong giới trẻ các xứ chuẩn bị công phu, chu đáo. Mỗi người được phát một bao lì xì, trong đó có phiếu mua hàng trong các “siêu thị” của các cô gái phục vụ. Các bệnh nhân hồ hởi chọn, nhặt mua những món hàng mình thích. Có những người hơn 50 năm rồi không biết đến khái niệm “đi chợ”. Hôm nay, họ được đến “siêu thị” được tham gia “xổ số”, ai nấy tưng bừng như ngày hội lớn.
Trong khi đó Cha Tuấn đã đến thăm những bệnh nhân liệt giường, làm phép Xá giải và Xức dầu cho họ, thật cảm động khi nghe họ nói: Chúng con nằm đây nghe tiếng hát, tiếng nhạc ngoài đó vọng vào, lòng nôn nao muốn đi ra mà không thể nào đi nổi. Tôi chợt nghĩ: Có thể vì vậy mà khu bệnh nhân phong này được biệt lập với thế giới bên ngoài như vậy chăng? Nếu như họ chứng kiến cuộc sống xô bồ bên ngoài, ngay cạnh họ là những khu ăn chơi, nhà nghỉ, đua xe của các bạn trẻ, chắc trong họ khó giữ được sự yên bình và thanh thản?
Ngày vui ngắn chẳng đầy gang, cuộc vui nào cũng đến khi tàn. Chia tay những người bệnh ở Khu điều trị Phong Quốc Oai ra về, trong tôi cứ ảm ảnh một nghĩ suy sâu sắc: Hãy đến đó, để biết rằng mình còn là người được hạnh phúc nghìn lần hơn những số phận này. Đâu đó trên đường Hà Nội, những cánh hoa đào đón xuân nở rộ bên đường.
Và những bạn trẻ, những người đang đắm chìm theo những mốt thời thượng, những cuộc du hí “đốt tiền không tiếc” nên nhớ rằng vẫn có những con người bất hạnh, chỉ một chút tình thương thôi, dành cho họ cũng là một chút của để dành cho đời sau như lời răn “Khi Ta đói, các con cho Ta ăn” và “Các con hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con”.
Hà Nội, 15/3/2006.
• H.Vinh

Bài đăng trên http://giaophanhanoi.org

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: