Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 30/11/2006

Viết cho người phụ nữ của mình

Viết cho người phụ nữ của mình

Thế giới phụ nữ, một thế giới biết bao bí ẩn nhưng vô cùng thân thương. Bí ẩn và khó hiểu nhất của thế giới phụ nữ lại chính là những điều thân thương nhất, khi ta đi tìm căn nguyên của lòng yêu thương bao la của mẹ hiền, lòng thuỷ chung, son sắt của người vợ đảm, lòng nhân hậu bao dung của cô giáo… tất cả đúc kết nên một phần không thể thiếu của cuộc sống mỗi chúng ta. Một nhà thơ đã viết: “…Đời không mẹ hiền, không phụ nữ/ Anh hùng, thi sĩ, hỏi còn đâu?” Vâng! Tất cả phụ nữ, từ những người mẹ, người vợ, chị em, cô giáo, thậm chí cả những người mà ta không quen biết… đã giành cho chúng ta một cuộc đời biết bao hương sắc tươi đẹp.

Có thể hàng ngày bạn cùng sống, cùng chuyện trò với họ nhưng có những điều không thể nói ra. Cũng có thể người phụ nữ sống gần bạn không để lại ấn tượng nào sâu đậm nhưng khi xa rồi bạn mới cảm thấy thiếu vắng đi một điều gì đó. Nhà văn Võ Thị Hảo mới đây đã thốt lên những lời từ đáy lòng: “Nghề báo và nghiệp văn buộc con phải đi nhiều và viết rất nhiều. Con viết về bao nhiêu là kiếp người và biết bao nhiêu điều. Vậy mà chưa một dòng nào về mẹ. Viết về người ta yêu là điều thật khó. Vì cái gì ta quá yêu thì thật cạn lời để nói. Con chỉ luôn cảm rằng, mẹ đang đồng hành cùng con”.

Một bạn đọc của VietNamNet viết về bà nội của mình:

Cứ mỗi lần nói đến hình ảnh người phụ nữ, tôi lại nhớ đến bà nội tôi. Tôi không bao giờ quên hình ảnh một người đàn bà nông thôn bé nhỏ, hiền lành, lam lũ, một nắng hai sương… Bà không biết chữ. Chữ duy nhất mà bà có thể nhớ là chữ S, mà theo bà vì nó “cong cong như cái móc đèn dầu lạc”. Vậy mà những năm đầu của thập kỷ 60, bà đã quyết tâm cho bố tôi đèn sách ra Hà Nội học đại học, lúc bấy giờ số người học cấp hai, cấp ba chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Bà thật hiền, chưa bao giờ tôi nghe bà nặng lời với con cháu. Bây giờ, mỗi khi con tôi văng tục, chửi bậy, tôi lại nhớ đến bà. Tôi còn nhớ, mỗi lần khi quá bực tức, bà tôi chỉ dám nói: “Mần như cái ke nước đái” với bà, như vậy là đã tục lắm rồi. Bà bắt chúng tôi gọi kẻ ăn mày là “người qua đường”, kẻo “tội mồm” – bà bảo thế.

Cứ sau mỗi đợt bom Mỹ dội xuống làng quê bé nhỏ của bà, bà lại ngồi khóc thương bố tôi đang ở Hà Nội “không biết cơ sự ra sao”. (Sau này bố tôi kể lại, tôi mới biết rằng Hà Nội lúc đó là nơi an toàn hơn cả). Bà không thể kèm cặp đèn sách cho chúng tôi nhưng luôn dạy dỗ theo cách của bà, qua những bài vè, những lời ru. Tuổi thơ của chúng tôi lớn dần với những “Mẫu tử tình thâm, công thầy nghĩa mẹ, đừng tiếng tăm nặng lời”; “Phải ăn ở hiền lành, chăm nết na đức hạnh…” Tôi nhớ và thuộc tất cả một cách cảm tính nhưng càng lớn càng thấy thấm thía những gì bà đã dành nuôi dưỡng tâm hồn chúng tôi…

Ngày 8/3, ngày mà chúng ta có dịp để thể hiện lòng biết ơn, sự quan tâm của mình với thế giới phụ nữ, mời bạn viết cho những người phụ nữ mà bạn yêu quý trên Diễn đàn VietNamNet. Chắc chắn họ sẽ rất bất ngờ và cảm động khi nhận được món quà tuyệt vời này của bạn.

Bài đăng trên VietnamNet ngày 8/3/2006

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: