Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 28/04/2010

Lạy Chúa, con không hiểu nổi

Đó là blast của một tu sĩ khi nhận thông tin về Đức Tổng Kiệt sẽ ra đi khỏi Hà Nội, không chỉ có một người, không chỉ có một giáo xứ mà cả TGP không ai muốn tin điều này.

Tổng giáo phận Hà Nội những ngày căng thẳng

Ngày 26/1/2008 UBND Thành phố Hà Nội ra công văn sặc mùi bạo lực hẹn đến 5 giờ chiều ngày chủ nhật 27/1/2008 nếu không triệt hạ Thánh giá và lều bạt ra khỏi Tòa Khâm sứ, thì sẽ “dùng biện pháp mạnh”. Những thông tin đó khẩn trương, dồn dập bay đi, dòng người đổ vào Tòa Khâm sứ càng gần giờ G càng đông, càng nhộn nhịp…

Bạo lực gần kề, nhưng tâm hồn tín hữu Hà Nội bình tĩnh và thơ thới lạ thường. Bản lĩnh của người Công giáo Hà Nội đã chứng minh trong những giây phút đó mạnh mẽ dường bao.

Nhưng, những ngày yên bình này, khi nhận tin vui “TGP Hà Nội có thêm một TGM Phó mới” thì bỗng nhiên lòng người chộn rộn, chao đảo và một sự buồn bã bao trùm.

Khi những đoàn công an, thiết bị, chó, dùi cui diễu võ dương oai, giáo dân Hà Nội bình tĩnh mỉm cười đối diện. Nhưng khi những thông tin từ Tòa Thánh bay về đến Hà Nội, mọi con tim giáo dân thảng thốt và đau đớn.

Hai trạng thái tinh thần trái ngược với hoàn cảnh đó thật là điều không thể hiểu nếu chúng ta chỉ nhìn vào thực tế sự việc mà không nhìn vào sâu tận lòng tín hữu Hà Nội: Niềm tin.

Điều gì đã xảy ra? Điều gì đã thay đổi?

Từ xưa đến nay, dù sống dưới chế độ phong kiến bạo tàn bắt đạo hay dưới thời cộng sản sắt máu, tinh thần giáo dân miền Bắc vẫn luôn luôn có sự vâng phục tuyệt đối với Tòa Thánh Vatican. Dù chấp nhận đau thương tù đày mất xác, chưa bao giờ giáo dân dám nghi ngờ một hành động, một quyết định hay tiếng nói từ Vatican và luôn trung thành với Giáo hội Hoàn vũ.

Chưa nói đến Tòa Thánh mà ở Giáo hội Việt Nam, mọi đấng bậc, mọi thành phần thuộc “nhà Chúa” đều được tín hữu vâng phục gần như tuyệt đối.

Vậy nhưng đến biến cố này, lòng người nghi ngờ, chao đảo và chán nản, nhiều tiếng nói bất bình đã được nói ra.

Điều gì đã xảy ra?

Những biến cố dồn dập với Giáo hội Việt Nam những năm qua, mà cực điểm là những vụ việc liên quan đến tài sản, đất đai cũng như quyền tự do tôn giáo của giáo dân đã đẩy sự việc lên cao điểm và dồn dập trước những hành động của chế độ cộng sản vô thần với Giáo hội Công giáo.

Không phải bây giờ điều đó mới có, không phải những việc chiếm cướp bây giờ mới xảy ra. Nhưng đã qua rồi thời người dân chỉ biết chấp nhận và chịu thân phận của con lừa. Họ đã ý thức được nhiều hơn như thế, họ đã cất tiếng nói và hành động. Những hành động, tiếng nói của họ luôn bám theo đúng luật pháp của nhà cầm quyền. Đó là sự trưởng thành trong nhận thức của người dân đã đặt nhà cầm quyền vào những tình huống khó xử và ngày càng diễn biến phức tạp, cuối cùng con bài bạo lực lại đem ra diễn.

Nhưng bạo lực không làm giáo dân chùn bước và sợ hãi, họ hiểu hơn bản chất của những điều này và ngày càng trưởng thành.

Nhưng những biến cố đó lại đặt Giáo hội Công giáo trước một bài toán mà xưa nay chưa bao giờ các vị trong Hàng Giáo phẩm, trong Hội đồng Giám mục phải đối mặt: “Sự hiệp nhất và thông công”, điều mà các giáo dân bình thường ai cũng tưởng là đã có và luôn luôn có rất vững vàng đáng tự hào trong Giáo hội.

Đã là người Công giáo, ngay từ khi bắt đầu học những bài kinh thứ nhất, người ta tự hào về Giáo hội của mình là: Tông truyền, thánh thiện, hiệp nhất và thông công. Chính vì thế khi chứng kiến sự thiếu hiệp thông, giáo dân buộc phải đặt lại câu hỏi giữa những lời nói và việc làm của các đấng bậc và của ngay cả Hội đồng Giám mục Việt Nam.

Những sự kiện dồn dập giai đoạn vừa qua, giáo dân không muốn thế, các giáo xứ, giáo họ không muốn thế mà bắt đầu từ sự vận hành của bộ máy nhà nước buộc giáo dân phải chứng minh niềm tin và sự hi sinh của mình.

Những khi căng thẳng đến nghẹt thở như khi Thánh Giá bị đập tan, bị nhục mạ, giáo dân bị đánh tán loạn, linh mục bị đánh trọng thương… giáo dân đã chứng tỏ tinh thần can đảm, bất chấp hậu quả, bất chấp khó khăn cho cá nhân để ngày đêm đeo bám, vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình để bảo vệ những giá trị của Giáo hội Công giáo.

Điều đó được cả thế giới biết đến qua mạng truyền thông. Riêng Hội đồng Giám mục vẫn im hơi lặng tiếng đã đặt ra cho giáo dân câu hỏi: Giữa lời nói và việc làm của HĐGMVN có bao nhiêu khoảng cách? Thậm chí, có người tỏ sự ngao ngán bằng cách nhắc lại biến tấu lời của cố Tổng thống Việt Nam cộng hòa rằng: “Hãy xem việc HĐGM làm, đừng nghe lời HĐGMVN nói về sự yêu thương và hiệp thông”.

Chính những lúc đó, giáo dân mong đợi sự can đảm của các mục tử, họ hành động và phấn khởi, yêu thương kính trọng với những mục tử xả thân vì đoàn chiên.

Tổng Giám mục Giuse Ngô Quang Kiệt xuất hiện, đáp ứng nhu cầu của giáo dân luôn tin rằng mình có mục tử dám hi sinh. Chính vì vậy họ đã tin, yêu, mến phục và quyết tâm bảo vệ.

Khi trở thành một biểu tượng niềm tin và sự hi vọng của mọi người, thì dĩ nhiên áp lực với Ngài ngày càng lớn không chỉ từ phía nhà nước, mà cả từ phía giáo dân muốn biểu tượng đó ngày càng sáng, cũng như áp lực từ những người chỉ muốn chăn ấm, nệm êm mặc kệ thiên hạ không muốn ai quấy rối giấc ngủ của mình.

Một đòi hỏi áp lực từ chủ tịch Thành phố Hà Nội Nguyễn Thế Thảo đưa TGM Giuse Ngô Quang Kiệt ra khỏi Hà Nội được toàn thể giáo dân và những người hiểu biết coi như một trò cười. Bởi  điều trớ trêu nhất, là những kẻ đã gây ra những điều phi lý, trái pháp luật lại buộc người công chính phải chấp thuận quy hàng. Quy luật đó đến trẻ con cũng không thể chấp nhận được.

Với niềm tin, suy nghĩ tin tưởng vào sự thật, sự công bằng và hiểu biết, họ tin rằng chẳng có Tòa Thánh nào làm ngược lại điều đó. Chẳng có HĐGM nào ủng hộ điều đó và họ yên tâm.

Nhưng rồi bằng cách nào, âm thầm hay công khai, đàng hoàng hay bất minh thì giáo dân không biết nhưng điều vô lý nhất đó vẫn xảy ra.

“Đàn chiên phải được bảo vệ, đó là quyền, không phải ân huệ Xin – Cho”

Tin Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt sẽ buộc phải ra khỏi Hà Nội đã làm bất cứ giáo dân nào khi hiểu rõ vấn đề cũng sốc thật sự. Không phải họ sợ hãi vì họ sẽ không được Đức Tổng che đỡ, động viên, không phải vì họ sợ nhà cầm quyền có thể đàn áp họ khi không có Đức Tổng.

Điều họ sốc nhất là Tòa Thánh đã hành động vì mục đích gì và tiếng nói của HĐGMVN ở đâu ngay cả trong trường hợp này? Đức Tổng Kiệt là người dễ mến, dễ gần giáo dân, nên giáo dân rất hiểu Ngài và không hề tin rằng “sức khỏe” là lý do chính để Ngài phải rời bỏ nhiệm sở của mình khi mới 58 tuổi.

Không thể có cách nào giải thích khác hơn là nhằm mục đích thỏa mãn yêu cầu quái dị của nhà cầm quyền Hà Nội mà Tòa Thánh đã có quyết định này. Dù có là giáo dân đạo đức nhất cũng khó tìm được câu trả lời “Thánh ý Chúa” ở đâu trong việc này.

Thời gian qua người ta thấy từ giáo dân, giáo sỹ đến Thánh giá đã không được HĐGMVN lên tiếng bảo vệ khi bị bất công áp bức vô lý và đập phá, nhục mạ. Nay đến cả một Tổng Giám mục cũng không được HĐGMVN bảo vệ thì HĐGMVN đang định bảo vệ cái gì? Mục đích của các vị đang định đưa giáo hội đi đâu?

Những câu hỏi đó đang được giáo dân Hà Nội đặt ra, và họ có quyền đòi hỏi sự đáp ứng, sự trả lời của Hội đồng Giám mục Việt Nam, vốn được lập ra từ những con người “đến để phục vụ mà không phải để được phục vụ”.

Câu chuyện trong Kinh Thánh, khi Chúa hỏi ông Simôn Phierơ ba lần và đều được trả lời rằng “Lạy Chúa, Chúa biết hết mọi việc, Chúa biết rằng con yêu Chúa” thì Ðức Chúa Trời phán rằng: “Hãy chăn chiên ta”.

Với các giám mục và hàng giáo phẩm Việt Nam, câu trả lời đó không chỉ là ba lần mà phải là rất nhiều lần trong cuộc đời của mình đến nay. Và “hãy chăn chiên ta” đã trở thành mệnh lệnh.

Đàn chiên phải được chăn, phải được bảo vệ “đó là quyền chứ không phải là ân huệ Xin- Cho”.

Truyền thông và sự xử lý lúng túng, bất cẩn

Việc xử lý của HĐGMVN trong các trường hợp nêu trên không dứt khoát, không rõ ràng tinh thần hiệp thông đã làm cho giáo dân bức xúc, truyền thông công giáo và nhất là truyền thông của HĐGMVN lại càng làm cho giáo dân Việt Nam đặt nhiều câu hỏi nghi ngờ và bức xúc hơn.

Sau khi những biến cố xảy ra với Thái Hà, Tam Tòa, Loan Lý… người ta nhận được sự “im lặng đáng sợ” từ HĐGMVN. Đến khi Thánh Giá Đồng Chiêm bị triệt hạ, cơn bão truyền thông đỏ của nhà nước lại được thể xuyên tạc và bóp méo không thương tiếc. Thậm chí truyền thông nhà nước còn thẳng thừng “yêu cầu Hội Đồng GMVN phải lên tiếng”. Nhưng tất cả đều vấp phải bức tường im lặng tạo nên sự tích tụ những bức xúc của mọi người.

Quá thể hơn, trang thông tin của Hội đồng Giám mục còn đưa lên một bài giảng dạy “lên tiếng hay không lên tiếng” để vụng về giải thích thái độ im lặng và bài báo đã có tác dụng ngược lại là kích thích sự chán nản của giáo dân.

Sự kiện Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt phải rời bỏ nhiệm sở của mình đã tạo nên cơn sốt. Có lẽ chưa bao giờ trong lịch sử GHCGVN cơn sốt tác động mãnh liệt nặng nề như vậy đặt người dân vào những đồn đoán, những lời thì thầm khó hiểu về vai trò và mục đích của HĐGMVN.

Ai cũng biết việc bổ nhiệm là của Tòa Thánh, nhưng ai cũng biết rằng vai trò của HĐGMVN trong đó không nhỏ. Bằng chứng là Tòa Thánh đã bổ nhiệm ngay Chủ tịch HĐGMVN mà không phải là một vị nào đó không nằm trong Hội đồng này, hẳn nhiên vị Chủ tịch không thể nói là “tôi không đồng ý mà Tòa Thánh vẫn quyết định” được.

Nhưng những thắc mắc của lòng dân cũng được đặt trong vòng im lặng bí hiểm. Khi những trang thông tin khác đã loan tải những ý kiến, những đòi hỏi bức xúc của giáo dân ngày càng gay gắt, lẽ ra trang thông tin của HĐGMVN là nơi người ta có thể tìm hiểu được sự thật và có những lời giải thích thỏa đáng thì lại vẫn lặng im.

Rồi chính trang này đã không làm hoàn thành nhiệm vụ truyền thông giải thích rõ ràng cho dân Chúa hiểu hơn, trái lại đã đưa lên bài viết kết tội những tiếng nói khác ý đã góp phần tạo nên cuộc tranh cãi ngay chính trong gia đình giáo hội là điều hoàn toàn không nên có.

Thậm chí ngay cả bài phỏng vấn Đức Tổng Kiệt, cũng là một cách làm vụng về phản truyền thông gây nhiều điều nghi ngờ. Người ta có thể liên tưởng bài phỏng vấn này như câu chuyện đứa bé ngoan bị trận đòn oan xong bắt phải khoanh tay trả lời câu hỏi: “Có yêu bố không?” khi trong tay bố vẫn cầm lăm lăm ngọn roi. Đó là một ví dụ thô thiển nhưng có thể giải thích hoàn cảnh của bài phỏng vấn này.

Điều hoàn toàn không nên có đó xuất phát từ cách làm việc và quan niệm coi thường người dân.

Một trang sử mới của Giáo hội?

Người ta biết rất rõ rằng một mình Đức Tổng Giuse cũng chẳng làm được gì nếu chỉ đòi dăm ba miếng đất và một ít tài sản. Với chế độ độc tài, thì việc đòi tài sản xưa nay đã có bao giờ đòi được. Hàng đoàn người ngày đêm về thành phố thủ đô kiện tụng cả chục năm cũng vẫn tiếp tục kiện tụng đấy thôi.

Nếu Đức Tổng Kiệt có ở lại, cũng không thể đưa quần chúng đi biểu tình lấy đất hoặc tài sản, cũng không hề ăn mất phần cơm nào của quan chức Hà Nội.

Nhưng cái đáng nói hơn, là công cuộc đòi sự thật, công lý của giáo dân và của nhân dân được khởi động. Mà sự thật và công lý, thử hỏi lấy đâu ra để trả trong xã hội này?

Vì thế Đức TGMHN trở thành cái gai, nhất định phải nhổ. Và điều đó đã thành công.

Việc một Tổng Giám mục di chuyển vị trí làm việc, từ chức… là bình thường, ngay cả Giáo Hoàng J.P II cũng đã chuyển từ Ba Lan sang Roma để làm việc đó thôi. Nhưng việc ra đi của Đức Tổng Kiệt lần này đã để lại nhiều cơn sóng mạnh mẽ.

Việc đưa GM Nguyễn Văn Nhơn ra Hà Nội để thay chân Đức Tổng Kiệt là một bước đi mà lòng dân rõ ràng không ủng hộ, trang mạng nuvuongcongly.com đưa tin chỉ sau 12 giờ phát động, họ đã thu nhận được hơn 4.500 chữ ký Thư thỉnh nguyện gửi Đức giáo Hoàng và Đức Tổng Kiệt xin Ngài ở lại đã chứng minh điều đó. (Điều này chưa bao giờ xảy ra trong Giáo hội Việt Nam kể từ 350 năm khi thành lập hai Giáo phận Đàng Trong và Đàng Ngoài đến nay).

Khi họ nhìn thấy biểu tượng khởi xướng đường lối yêu công lý, đòi tự do của mình sẽ bị biến mất. Đó là nỗi đau trong lòng họ.

Trước mắt, GM Nguyễn Văn Nhơn cũng chỉ mới là một TGM Phó được bổ nhiệm, chỉ là người giúp việc cho Đức Tổng Giuse làm việc theo đường lối của mình. Vậy nhưng trong thư chúc mừng của Hội đồng GMVN gửi đến lại nhanh chóng khẳng định rằng việc này sẽ “mở ra một trang mới” cho TGPHN. Điều này tạo nên nhiều thắc mắc trong lòng dân. Phải chăng, trang sử vừa qua là trang sử xấu xa của Tổng Giáo phận Hà Nội và việc bổ nhiệm được một TGM Phó sẽ tạo nên trang sử mới?

Đành rằng một cá nhân trong Giáo hội cũng là một sự thay đổi, nhưng nếu vậy một đứa bé được rửa tội gia nhập giáo hội cũng là cơ hội tạo nên một trang sử mới cho Giáo hội đó thôi.

Trong những lúc nhạy cảm và căng thẳng, những điều nhỏ nhặt này cũng là đề tài để giáo dân Hà Nội bàn tán và dự đoán. Thậm chí có người còn bảo: “Nếu thật sự để nhằm thay Đức Tổng theo yêu cầu vô lý của nhà cầm quyền mà lại làm không minh bạch như thế, thà tôi đi theo Tin Lành”.

Giáo hội có chia rẽ hay không qua biến cố này?

Qua những thông tin và những cuộc tranh cãi, những người không ưa giáo hội Công giáo có dịp rung đùi: “Họ đang đánh nhau và sẽ suy yếu”.

Nhưng họ đã nhầm lẫn lớn và quá vội vã vui mừng trong quan niệm đó. Giáo hội vẫn vậy, vẫn tồn tại như chính nó đã có. Giáo hội không mạnh hơn nếu dựa trên những lời khen nịnh và giả dối. Giáo hội vẫn tồn tại với sự thật, với thực thể những cá nhân nhiều tội lỗi và yếu đuối. Qua mấy nghìn năm, Giáo hội tồn tại dưới sự hướng dẫn quan phòng của Thiên Chúa không bao giờ bị tiêu diệt ngay cả trong những cơn bách hại mà ngày càng phát triển.

Giáo hội vẫn mạnh mẽ, bởi niềm tin trong mỗi cá nhân Giáo hội là lớn lao và là điều không thể mất đi. Có thể có một lúc nào đó một vài cá nhân, một vài hành động để lại những tấm gương không tốt ảnh hưởng đến gương mặt của Giáo hội không được như mong muốn trong con mắt mọi người. Với những cá nhân đó, chính Chúa chứ không ai khác đã lên án mạnh mẽ và chỉ  rõ: “Những ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin Thầy đây phải sa ngã, thì thà treo cối đá lớn vào cổ nó mà xô cho chìm xuống đáy biển còn hơn.” (Mt. 18, 6).

Nhưng chính sự nhìn nhận, sám hối và ăn năn hối cải đã là sự thúc đẩy cho Giáo hội phát triển trên tinh thần sự thật, công lý. “Nếu chúng ta nói là mình không có tội thì chúng ta tự lừa dối chính mình và sự thật không có trong ta. Nếu chúng ta thú nhận tội lỗi mình thì Thiên Chúa là Đấng trung thành và công chính sẽ tha tội cho ta và thanh tẩy ta sạch mọi điều bất chính” (1Ga 1,8-9).

Chính những lúc khó khăn này, Giáo hội từ mỗi giáo dân, giáo sỹ và hàng giáo phẩm đã biết nhìn thẳng sự thật để đánh giá lại những điều đã được và những điều còn chưa ổn. Khi đã tìm ra nguyên nhân, thì Giáo hội sẽ biết cách tự khắc phục, sửa chữa để canh tân.

Qua biến cố này một vấn đề đặt ra buộc chúng ta phải suy nghĩ: Tiếng nói và nguyện vọng của giáo dân. Không chỉ có các nhà nước độc tài mới là nơi bất chấp ý kiến, nguyện vọng của nhân dân, mà ngay cả trong giáo hội cũng đã có những nơi, nhưng lúc như thế. Đã đến lúc phải nhìn nhận lại việc này.

Sự phản ứng của lòng dân nói lên một điều: Lòng yêu mến giáo hội và nhiệt thành trong niềm tin vào Thiên Chúa của giáo dân hết sức mạnh mẽ và chủ động, không còn thụ động như trước nữa . Những khi giáo hội khó khăn, giáo dân đã bày tỏ và sẵn sàng chung vai gánh vác trách nhiệm. Đó chính là sức mạnh của Giáo hội dựa trên niềm tin và sự hướng dẫn của Chúa Thánh linh.

Giáo hội đã không ngại nhìn thẳng vào sự thật từng giai đoạn và cả những sai lỗi của mình. Giáo Hoàng John Paul II đã là tấm gương sám hối khi công khai xin lỗi về những sai lỗi đã mắc phải trong quá khứ. Đó là nét vĩ đại và can đảm để Giáo hội vững bước tiến lên.

Khi Giáo hội sám hối, ăn năn và quyết tâm sửa chữa những sai lỗi của mình, lúc đó Giáo hội sẽ mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn trên con đường phát triển.

Phải chăng, đây cũng là một cơ hội tốt để Giáo hội Việt Nam thực sự “Sám hối” theo tinh thần Năm Thánh 2010.

Hà Nội, ngày 27/4/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Dear God, how I can not understand !

That is the question posed by a religious man as information on the removal of Msgr. Kiet from Hanoi being published. But is not just one person, not just one parish, but the whole archdiocese couldn’t come to terms with this (news)

Archdiocese of Hanoi on stressful days

On Jan 26,2008 the  office of Hanoi People’s Committee  issued an official letter, filled with violent content which spelled out the deadline of 5 PM Sunday Jan 27 for the removal of the Holy Cross and tents from the Nunciature or facing “tough measures”. The information had spreaded out so urgently and constantly that as the G hour drawing near, the Nunciature  got more crowded with streams of people pouring in.

 As violence getting closer, Hanoi faithful’s morale remained high and calm. How strong their determination was proven to be on those moments

  But in these current peaceful days, when receiving what supposes to be a good news of “the arrival of a newly appointed Coadjutor in the archdiocese” people’s hearts sank with a sense of  chaos and sadness.

When scores of armed police came with equipments, professionally trained dogs and prods to be brandishing before them, the Hanoi faithful calmly responded to the show with grins. But this time as the news from the Holy See reaching Hanoi, the faithful’s hearts were gripped with such pain and fright.

The two contradicting mentalities under those circumstances are beyond comprehension if we look at the actual events without seeing what lay deep inside the hearts and minds of the Hanoi parishioner: Their faith.

What has happened? What has changed?

In  the past and until now, even under any brutal  feudal or blood thirsty communist regime, the minds of faithful in the North remains loyal to the Holy See in its absolute. Even at the price of imprisonment or death, never in the past the faithful hold any doubt against any action or word from the Vatican. They always remain loyal to the Universal Church.

Not to mention the Holy See, the faithful were also respectful and obedient to all of the religious figures and echelons within the Vietnamese Church.

This event however has cast a doubt on people’s mind, causing them to sway in perception and become frustrated. Voices of discontentment have been speaking out.

What has happened?

The events, constantly overwhelming  the Vietnamese Church over the years with the climax being the dispute on religious lands and properties as well as the advocacy for freedom of religion had constantly exacerbated the issue at hand to the highest level of conflict in response to the actions of the atheist, communist government taken against the Catholic Church.

That doesn’t just happen now, nor does the land appropriation, but the time when the people accepted their fate of a donkey has passed. As people awareness of their surrounding expanded, they have  begun to speak out and take actions, which strictly adhering to the law. It’s the maturity of people’s awareness that puts  the government in an awkward situation and its progress has become increasingly complicated that  the violence card was eventually put to use.

But violence can not cause fear and deterrence to the faithful as they understand too well the nature of these maneuvers and become even more mature as time goes by.

Nevertheless, the events has put before the Catholic Church a puzzle which its hierarchy especially those among the Vietnamese Bishop Conference never before had to face, the “Unity and Communion”. It’s  something any ordinary follower would think always been existing- and making them proud of their Church.

As Catholic, right from the first of our bible lessons, which made us proud to learn that we belong to an apostolic Church of holiness, unity and communion. Therefore, when witnessing the lack of communion, the faithful were forced to put a question mark on the words and actions of the religious echelons, even the Vietnamese Catholic Bishop Conference.

What happened continuously in the recent past was not something neither the faithful nor do the parishes desire, but rather originating from the operation of the government apparatus which compelled the faithful to express commitment to their faith and make sacrifices.

When the tension reaching the breath taking point in instances such as the Holy cross being sabotaged and insulted,  the parishioners stampeded, or priests  beaten… it was the parishioners who demonstrated a spirit of courageousness, risking their own safety, undermining consequences, and overcoming their own fear in order to cling on to and protect their Catholic values.

That has been known to the world by means of  Information Technology. The silence of the Vietnamese Bishop Conference on the other hand had led Catholics to examine the distance between the words and actions of the (Church) hierarchy. Someone even repeated the variation of  the famous quote from the late president of the Republic of South Vietnam as “Look at what’s the Vietnamese Bishop Conference is doing, do not listen to their preaching about love and communion”

In those moments, the faithful expected to see courageous actions from the shepherd. They were motivated to act and make sacrifices by the love and respect for the shepherd who would act selflessly in defending his flock.

Then Archbishop Ngo Quang Kiet appeared as  an answer to the needs and prayers of the faithful who strongly believed in a shepherd who would be willing to sacrifice for their cause. He is someone whom they trust, love and are determined to protect.

As he was becoming a symbol of faith and hope for everyone, the pressure on him thus getting much heavier with times, not only from the government but also from the faithful who expect the symbol to become larger, and from those materialistic people who do not want their easy comfort to be interrupted.

The demand from Nguyen The Thao, the Chairman of the Hanoi Committee which was to drive Archbishop Ngo Quang Kiet out of Hanoi was treated as a joke by the faithful and those who knew. One of the most ironic is when the culprit who committed illegal, wrong doings forces the righteous people to give in to their demand. That conduct can not be acceptable to even a child.

With their belief and confidence in the truth, justice and knowledge, (the faithful) were rest assured that the Holy See would ever go against that rule, and  the Bishop Conference would never support that mentality either.

Unfortunately, in secret or in public, legitimate or not, the nonsense has happened anyway.

“The flock to be protected. It’s a right, not a privilege”

 The news of  Archbishop Joseph Ngo Quang Kiet to fe forced out of Hanoi has put parishioners who had a clear picture on the issues in a real shock. They are neither afraid for themselves because they no longer have the Archbishop to protect and encourage, nor do they worry about being persecuted in the absence of the prelate. They’re simply in shock wondering where the voice and or the purpose of the Catholic Bishop Conference is in all of this? Archbishop Kiet is such a nice, approachable type of person, therefore the parishioners who understood him well would have a hard time believing “health’ was the  main reason for him to leave his post at the age of 58.

There is no explanation for the decision of Vatican  better than to satisfy  Hanoi government’s peculiar demand. Even the most religious faithful can hardly find the “God’s will” factor in the answer.

In the past it had been observed that no one, from the followers to the clerics, even the crucifix were not among those whom the Bishop Conference  would speak out on their behalf. Now if an archbishop is not protected by the Conference. then what exactly does it protect? And in which direction are these leaders leading the Church ?

Those are the questions being posed by Hanoi faithful, and they deserve a response from the Vietnamese Bishop Conference which had been established from people who “came to serve, not to be served”

There is a story in the bible about Simon Peter who answered God’s question  three times  with ” Oh God you know everything, you know that I love you” and what God said to him ” “Go tend to my sheep” had become an order.

The flock has to be tend to, be protected. It’s a right, not a privilege.

The media and and their awkward, reckless handling of the issue

The Vietnamese Bishop Conference’s handling of the issues has not been so clear cut in the spirit of communion, causing the faithful to become fidgety. By the same token, Catholic media especially the Bishop Conference’s has created more questions and doubts more than anyone else.

Following the events in Thai Ha, Tam Toa , and Loan Ly parishes… all people received from the Vietnamese Bishop Conference was “an eerie silence”. When the Dong Chiem crucifix was blown up, providing an opportunity for the whirlwind from the state-controlled media to pick up their pace in smearing and distorting of the truth with no mercy, the (government)  even blurted out bluntly ” the Vietnamese Bishop Conference must speak out” This, too had been stonewalled by the same silence which has become an invitation for more agitation from the people.

More outrageously was a lesson the Conference’s website had posted titled “To speak out or not” which clumsily explained why they chose to keep quiet. This article unfortunately had suffered a backlash, causing people even more frustrated.

The fact that Archbishop Ngo Quang Kiet was to leave his post has been the cause of a fever perhaps nothing in the history of the Vietnamese Church having the same impact. It encouraged people to spread rumors and speculations  about the role and real purpose of the Vietnamese Bishop Conference.

Everyone know the appointment came from the Holy See, but they also understand the Vietnamese Bishop Conference’s role in this process is not insignificance, either. The evidence lies in the fact that the appointee is none other than the president of the Conference. Of course (the president )can not say something to the effect of “I disagreed but the Holy See still decided anyway”

The questions posed by the people had also been responded with an unfathomable silence. The Bishop Conference which people think would have provided satisfactory answers to their quest for the truth chose to remain silent when online news sites were inundated with increasing number of comments and urgent requests from the  faithful.

The fact that this very web page, instead of assuming the task of offering sound explanations to Christians, posted the accusatory article, contributing to a heated debate within the circles of the Church  that shouldn’t happen at all.

The interview with Msgr Kiet was another example of a mishandling of the situation that backfired on the media front, amounting to even more suspicions.

People can relate this interview to a scenario in which a good boy who after receiving a wrongful punishment from a parent had to sit down with his hands folded to answer this question “Do you love me?”  while the parent is still holding a stick in his hand. This is a crude example but it explains the circumstances in which the interview was conducted.

What should not happen at all derived from the altitude and conduct of disdain toward ordinary people.

A new chapter in the Church’s  history

It is understood that  Archbishop Joseph alone can not do anything has it been for just the struggle to reclaim a few pieces of land and properties, given the fact that no one has ever been successful in reclaiming their properties in this dictatorial regime. Truth is, scores of people have been desperately disputing for years in vain.

Had Msgr. Kiet stayed, he could neither lead the people’s protest in the land and property disputes, nor could he take any bite out of the Hanoi officials’ pie.

But the argument is the quest for the Truth and Justice of the faithful and the people has been initiated. Nevertheless, where can truth and justice be found in this society  ?

The Hanoi Archbishop therefore became a thorn to be plucked out. This task is being successfully carried out.

It’s normal for an archbishop to be transferred out of his post. Even His Holiness Pope John Paul II had been transferred from Poland to Rome for work. But Archbishop Kiet’s transfer had stirred up such a tidal wave.

Sending Bishop Nguyen Van Nhon to replace Archbishop Kiet was clearly a move not being supported by the people. The fact that Catholic website nuvuongcongly.com 12 hours after taking initiative had collected 4,500 signatures from supporters of a Petition to the Pope for Archbishop Kiet’s stay had proven their cause.( This has never happened in the history of the Vietnamese church since its formation 350 years ago)

Their hearts were broken when they realized the symbolic figure in their quest for justice and freedom is fading away .

Technically in our eyes, Bishop Nguyen Van Nhon is only a newly appointed Coadjutor, an assistant to Msgr. Joseph in performing duties under his direction. However, the Bishop Conference had quickly issued a congratulatory letter, acknowledging that this event will “open a new chapter” in Hanoi archdiocese’s history. Question is has the past chapter been such a shameful one for (the) archdiocese? And the appointment of Bishop Nguyen Van Nhon will start a new one?

It’s true that an individual within the Church would make a difference. But to make the case, wouldn’t a baptism for a newborn be considered an opportunity to open a new chapter for the Church?

During the tense and sensitive moments, such seemingly tiny detail would become an issue for the Hanoi faithful to discuss and speculate. Some even claimed: “If it is true that the replacement of an archbishop can not be transparent, I rather convert to another Christian denomination”

Will the Church be divided over this event?

From the news and the arguments, perhaps critics of the Church will be happy to point a finger, making outright predictions :”There, they are fighting and becoming weakened”

To this I say they are making a big mistake and jumping to conclusion a little too fast. Fact is, the Church is still existing, as it has always been. It will not become stronger by flattery  and insincere compliments, but it exists on the truth, and a body of weak and sinful individuals. Throughout thousands of years, the Church existence under the the guidance of the Divine Providence will never be destroyed; even in the midst of  persecution, it would keep growing.

The Church is still strong, because the belief in each individual Church is great and is not perishable. There may be a time that few individuals or isolated actions would leave not so flattering examples which can  affect the face of the Church, making it look not so not desirable in the eyes of everyone. To these individuals, No one but God himself  would criticize and point out to them , that ” Whoever causes one of these little ones who believe in me to sin, it would be better for him to have a great millstone fastened around his neck and to be drowned in the depth of the sea”.(Mt. 18, 6).

But recognition, (of their sins) repentance and penance are  indeed the leverage  for the development of the Church in the spirit of truth and justice. ” If we say we’re not sinful, then we are betraying ourselves and the truth is not in us. If we admit our sins, then the Lord of faith and righteousness will forgive us and clear us from any wrongdoings” (1Ga 1,8-9)

Arising from this difficult time, the Church would benefit from contributions of the faithful, clerics and higher up echelons, facing the truth to re asset their strengths and weaknesses in order to find the roots of any problem so it can be  tackled and for reform to be underway.

Through this event a compelling issue has been  raised which force us to think about: the voice and aspirations of the people. Not only in an authoritarian, secular state where opinions and aspirations of the people are disregarded, this notion  also prevalent among the echelons within the church at different times and places. Now it’s time to take a hard look at this problem.

The reaction from our people speaks volume of  one thing: The love and confidence of the faithful in  God are so powerful, so active that they can be passive no longer when their church is facing with any challenge. That they would be willing to stand shoulder to shoulder in sharing the responsibility. That’s truly the Church’s strength, which  is based on faith and guidance from the Holy Spirit.

The Church would not be afraid to face the facts at each time period and at its own errors. His Holiness Pope John Paul II set an example of repentance by publicly apologizing for the errors made in the past. The (action) exhibited such great character and courage for the Church to make firm progress .

By being remorseful, repentant and determined to make rights from wrongs, we will become stronger and more stable on the path of development.

Perhaps this is a good opportunity for the Vietnamese Church to make true “Penance” in the spirit of The 2010 Jubilee

J.B Nguyen Huu Vinh
Advertisements

Responses

  1. Chu Nguyen Huu Vinh a, lau nay doc cac bai viet cua chu that xuat sac, nhung bai nay la chau thich nhat do. Chung ta phai hanh dong manh me va dung de GM do ve chu oi. That la ” nhung dieu trong thay ma dau don long” chu ha.

  2. Anh Vinh. Toi tin Anh da co DVD Ngay khai mac nam Thanh tai So Kien. Xin Anh nghe lai loi phat bieu cua Hong Y TGM Saigon: Dinh nghia dao Cong Giao la dao YEU THUONG.
    Cac Ngai da yeu thuong nhau den dau roi.???
    Lay Chua.Xin thuong xot con.

  3. Tại sao những biến cố đã xãy ra cho Giáo hội Công Giáo VN trong thời gian qua mà HĐGMVN im lặng? Phải chăng HĐGMVN đã hèn nhát?

    Lạy Chúa! Con cũng không thể nào hiểu nỗi.

  4. Anh Vinh oi, doc bai viet cua anh toi chi muon khoc, neu duoc khoc len thanh tieng co le se bot duoc mot chut dau trong tim ! Toi la mot giao dan o mien nam ! nhung tat ca chung ta la anh em, la con mot CHA. Niem dau cua chung minh la ” CHA NO LONG RUONG BO CON SAO ?????? ” Toi tin tinh yeu Thien Chua, toi tin Giao Hoi Me Hien….nhung gio day….Me Hien co con hay DA CHET …..!!!!!!

  5. Chừng nào ô Vinh theo tin lành cho con theo với

  6. Tôi thấy bài viết của anh thật là đúng. bài viết đã phản ánh lên được thức trạng của GHVN. Tôi cũng có ý kiến này xin anh có thể thông báo với toàn thể cộng đoàn nếu ai có thể thì ngày 4 tháng 5 hãy đến nhà thờ chính Tòa Đà lạt để nói lên sự thật. Tôi thấy cần phải nhất thiết nói lên sự thật.

  7. Những người trẻ như cháu đều có những thần tượng của mình…Ngoài vị Cha chung trên Trời, ở trần gian có Đức Tổng Giu-se, Cha Phê-ro Nguyên Văn Khải và 1 tông đồ giáo dân như chú. Cháu ngưỡng mộ với cả lòng mến yêu…khi đọc các bài viết của Chú, nỗi đau như quặn thắt, sống trong khủng hoảng…khi mà những ” thần tượng” của mình cứ bị các thế lực tội lỗi, ác nhân xâm hại…Chúa ơi, con phải làm gì đây?..

  8. có lẽ chúa để nhắc nhở giáo hội việt nam hãy tỉnh dậy sau bao nhiêu năm tự hào mình là con cháu các thánh tử đạo, mà quên mất mình phải làm gì để xứng danh là con cháu của các ngài

  9. Pho TGM NguyenvanNhon co uy tin va lanh dao HDGMVN .Ngai se la canh tay PHAI cua Duc TGM Ngo quang KIET ,TGP Ha Noi se co them uy tin va suc manh can thiet de doi khang lai voi bao quyen CS trong nhung thang ngay sap den ,nhung dieu Thien Chua lam vuot tren nhung suy nghi cua con nguoi.chung ta hay kien tam cho doi ngay CHUA den.

  10. toi tin rang cac vi giam muc can dam sam hoi.boi toi tin cac vi ko nghi minh la mot ong lon nhung luon nghi minh la mot muc tu.toi tin cac vi luon biet giam muc mot giao phan ko giong chu tich mot tinh, hay sam hoi giam muc.linh muc tu si va giao dan


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: