Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 24/08/2010

Cồn Dầu ký sự – Kỳ IV – Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm

Phàm là con người, không ai tránh khỏi cái chết. Mỗi người có một cái chết khác nhau, người chết do già cả, kẻ do bệnh tật, người do tai nạn, chiến tranh hoặc thiên tai…

Có những cái chết dai dẳng và đau đớn, người nằm đó không thể chết được, với những người hiền lành, đó là sự thương tâm, với những người đã gây nhiều tội ác với đồng loại, người đời thường lấy đó để răn đe con cháu mình biết sống đúng lương tâm và tình nghĩa, với những người sống vô cảm với mọi người, người đời thường lãng quên họ.

Nghĩa trang Giáo xứ Cồn Dầu

Cũng có những cái chết nhẹ tênh và nhanh chóng, nhiều khi chỉ vì một viên công an thèm khát bạo lực như cái chết của thanh niên Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang sau khi vào đồn công an Tân Yên chừng tiếng đồng hồ. Nhiều khi lại là cái chết không bí hiểm nhưng đầy sự khuất tất như những thanh niên đã chết tại Đồn Công an Quận Hai Bà Trưng, quận Hà Đông, Hà Nội mới đây và rất nhiều cái chết tương tự. Đến mức mà người ta tự hỏi và không thể hiểu nổi tại sao vì những lý do lãng nhách, nhân dân thường thích đến đồn công an, nhà tạm giữ để “tự vẫn” nhan nhản trên báo chí nhà nước?.

Cái chết man rợ nhất vẫn là cái chết do con người mang đến một cách mất nhân tính và vô pháp luật. Anh Toma Nguyễn Thành Năm có một cái chết như vậy. Anh bị trói, bị đánh đập cả đêm sau những ngày hoảng loạn vì những trận đòn trước đó trong đám tang bà Maria Đặng Thị Tân. Và chỉ về đến nhà mình một buổi sáng thì trưa ngày 3/7/2010 anh đã từ giã cõi đời ở tuổi 44 để lại người vợ trẻ và đoàn con bé bỏng.

Cũng là những cái chết, nhưng để đỡ oan tủi cho người chết, an ủi người còn sống, nhiều nghi thức tang lễ trang trọng được cử hành, nguyên nhân cái chết được làm rõ ràng. Nhưng có những cái chết mà người thân thích cũng không dám mở lời, không dám hé răng đành phải nuốt tủi nhục vào trong với sự đau đớn khôn cùng. Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã có cái chết như vậy.

Câu chuyện của người góa phụ

Chúng tôi đến nhà chị Đoàn Thị Hồng Anh, tại Cồn Dầu để gặp một góa phụ trẻ, mẹ của mấy đứa con nhỏ. Sau nén hương thắp cho người quá cố trong căn nhà nhỏ bên đường làng Cồn Dầu, chúng tôi ngồi nói chuyện trong buổi chiều tà.

Những xúc động ban đầu, những giọt nước mắt và uất nghẹn khi tiếp xúc với những người lạ lần đầu tiên tới đây chị vẫn cố giấu. Đến khi chúng tôi giới thiệu với chị rõ ràng rằng chúng tôi cũng là những giáo dân, nghe tin và tìm đến đây để biết sự thực thì chị mới cho chúng tôi biết về cái chết của anh.

Ngôi nhà nhỏ của người quá cố và góa phụ

Ngồi bệt giữa gian nhà trống trơn bên di ảnh của anh, chị Đoàn Thị Hồng Anh kể lại:

Chồng tôi vốn sống trong một gia đình mọi người khỏe mạnh, không bệnh tật. Kể từ khi xây dựng gia đình đến nay, anh không hề có bệnh tật gì. Anh là một thanh niên khỏe mạnh trong đội trợ tang của Giáo xứ Cồn Dầu.

Ngày 4/5/2010 anh cùng đội trợ tang của Giáo xứ và bà con giáo dân Cồn Dầu tham dự lễ an táng của Bà Đặng Thị Tân. Trước khi chết, bà Tân muốn được gửi nắm xương tàn bên cạnh người chồng thân yêu của mình trong nghĩa trang của Giáo xứ vốn đã có từ cả trăm năm nay.

Rạng sáng, cả đám tang bị tấn công tới tấp, anh là người đi trước trong đội trợ tang nên bị đánh nhiều nhất. Chứng kiến cảnh đàn áp đánh đập man rợ và bắt đi cả trăm người, sau đó một số người được tha về nhưng bị gọi lên đồn liên tục. Lên thì bị đánh họ nói “không có tội đánh cho có tội, có tội đánh cho chừa”.

Sau mấy lần bị gọi lên đồn như thế, anh Năm có biểu hiện sợ hãi. Đến lần thứ năm thì anh không dám lên nữa và anh trốn. Tâm trạng anh hoảng loạn và sợ hãi, chỉ cần nghe tiếng người anh đã thấy sợ và lẩn trốn.

Chiều tối ngày 2/7/2010, anh trốn xuống xóm dưới, đến đêm, chị xuống đi tìm anh, thì anh đang bị một dân phòng tên là Đề trói giật cánh khuỷu anh và bắt quỳ dưới ruộng nước.

Nhìn thấy cảnh ấy, chị khóc và hỏi: “Anh Đề, anh với anh Nam em không có một vấn đề gì, cũng là người quen biết sao anh trói ảnh như thế?”. Ông ta trả lời: “Người ta báo ăn trộm, nên tôi trói anh ấy lại, khi nào công an xuống tôi mới thả anh ra”.

Khi công an xuống, em dìu anh ấy đi mấy bước nhưng anh đi không nổi. Công an nói “Đấu tranh dồn dập” nhưng em cũng không nói chi hết. Đến khi công an hỏi “ảnh tên chi” em khai là “Nguyễn Thành Năm” anh hỏi là “Chị là cái chi” “Tôi là vợ ảnh”, nhưng mà họ hỏi “tên chi” “là Đoàn Thị Hồng Anh”.

Công an vô hết trong nhà một chặp mới ra lại đưa một anh dân phòng dìu một bên và em một bên dìu đưa anh vô nhà. Khi đó em khóc với anh Nam là anh đi trốn chi cho người ta trói ri. Họ nói là thôi chị dẫn anh đi về tắm rửa.

Khi nhờ chở về nhà họ không chở, khi đưa anh về đến nhà thì máu lỗ tai đổ ra. Em khóc kêu là “anh đi chi tội rứa” thì anh bảo “nó lấy cái cây nó đánh lủng qua”.

Khi về đến nhà đã 1-2 giờ sáng, tắm rửa cho anh xong, anh nằm thì chỉ để một ngón tay lên trán. Trên cổ tay bị còng chảy máu, cả lưng đổ máu và ngực trầy xước hết.

Đến sáng, anh gọi hai mẹ con và bảo “Thôi, chắc quãng đời của tôi chỉ đến đây thôi, cố gắng ở lại nuôi mấy đứa con, còn tôi thì muốn thiêu thì thiêu, còn nếu muốn lấp đâu thì lấp”. Em nghĩ anh nói thế thôi nên đi vào nhà nói chuyện với mẹ chồng.

Đến khoảng 8 giờ em đi tìm đôi dép cho anh, anh bảo là “họ lấy hồi khuya rồi”, rồi đưa vào nhà mẹ em nằm.

Đến khoảng 11 giờ, em khuyên anh là “thôi, giờ đi bệnh viện” anh nói “Tiền bạc đâu mà đưa tôi đi bệnh viện”.

Anh chỉ nói thế thôi, và một giờ chiều thì anh tắt thở, để lại một người vợ góa và mấy đứa con nhỏ cùng với nỗi oan dậy đất, làm xao động lòng người.

Sau khi anh chết, công an về rất nhiều và liên tục có mặt, họ bảo là nếu muốn sẽ đề nghị mổ tử thi.

Nhưng, cả làng xóm hoảng loạn sau cái chết của anh. Chứng kiến những gì đã xảy ra, gia đình chúng tôi biết là có mổ tử thi thì cũng là người nhà nước, chúng tôi không tin tưởng là có mổ tử thi thì mọi việc sẽ được làm sáng tỏ. Trong khi anh đã chết oan khuất như thế cả làng ai cũng biết, công an cũng biết nhưng những người đánh anh không hề hấn gì. Nếu mổ tử thi thì chỉ làm cho anh thêm đau đớn mà thôi.

Vì vậy gia đình chúng tôi không yêu cầu mổ tử thi.

Khi gia đình chúng tôi không yêu cầu mổ tử thì, thì họ đề nghị là “Nếu không mổ tử thi, thì phải nói là ảnh bị đột quỵ”. Và chúng tôi phải chấp nhận nói là ảnh bị đột quỵ để được giữ xác anh nguyên vẹn khi về với đất. Đám tang của anh được sự quan tâm đặc biệt, không phải của bà con chòm xóm, mà chỉ là những người lạ mặt mà có họ, bà con chòm xóm không dán công khai đến thắp những nén hương cho người đã chết.

Sau những ngày đám tang của anh, tôi bị gọi nhiều lần lên huyện, nhưng tôi luôn bị đau đầu và con nhỏ nhà tôi nó phản ứng là bố đã bị chết như vậy, nếu cố tình gọi mẹ lên mà đổ xuống đó thì ai lo cho một đàn con. Họ kêu tôi lên để viết tường trình, nhưng tôi chưa lên và chưa viết.

Cho đến bây giờ, người giáo dân Cồn Dầu sống trong sợ hãi, nhiều người muốn đến thắp cho người quá cố một nén hương nhưng cũng không dám đến.

Nghe những lời kể của chính góa phụ này, chúng tôi hiểu rằng trong thời đại thông tin, vẫn có những vùng không phủ sóng văn minh và hiện đại. Vì phương tiện kỹ thuật hay bởi tại lòng người?

Cái chết của anh cũng đơn giản gần như cái chết của chàng thanh niên Nguyễn Văn Khương ở Bắc Giang, nhưng Nguyễn Văn Khương đã có cả thành phố xuống đường đòi công lý cho anh, và kẻ thủ ác đã phải bị chỉ mặt. Còn anh, anh vẫn im lìm nơi nghĩa địa xa lạ và cô đơn với nỗi oan của mình.

Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã chết, nhưng sáu người dân Cồn Dầu còn lại vẫn đang trong cảnh ngục tù và đối diện với những bản án mới. Lẽ nào để nỗi oan chồng lên nỗi oan?

Tạm kết

Anh Toma Nguyễn Thành Năm đã chết, đến hôm nay, anh đã về nơi chín suối được 49 ngày. Nỗi đau của anh còn đè nặng lên suốt cuộc đời người mẹ già, góa phụ và mấy đứa con thơ. Nỗi oan khuất của anh còn đè nặng lên tất cả những người có lương tri.

Con đường từ Cồn Dầu đến nghĩa trang Giáo xứ

Những người còn sống có thể yên chăng, khi những cái chết oan khiên kia không được chú ý đến trong một xã hội luôn nêu cao nhan nhản các khẩu hiệu “Sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật” trong một nhà nước luôn mệnh danh là “Nhà nước pháp quyền”, trong một thành phố mà đi đâu cũng thấy đầy rẫy những lời kêu gọi “Học tập đạo đức Hồ Chí Minh”?

Có thể cái chết của anh, dù được ngụy trang dưới hai từ lạnh lùng và dối trá “Đột quỵ” rồi cũng sẽ qua đi như muôn ngàn cái chết khác được ngụy trang bằng những ngôn từ khác.

Nhưng, chắc chắn rằng, những con người biết sự thật này sẽ ám ảnh dai dẳng cho đến tận cuối đời khi đối diện với lương tâm mình câu hỏi: “Vì sao anh phải chết”? Và “vì sao tôi có thể vô cảm trước nỗi oan của anh”?.

Mời các bạn xem đoạn video câu chuyện kể lại cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm: TẠI ĐÂY

Hà Nội 22/8/2010

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Responses

  1. cám ơn anh Vinh rất nhiều bài viết về cái chết của anh TOMA NGUYỄN THÀNH NĂM và sự can đảm phơi bày sự thật về cái chết oan khiên này.Với bài viết này ,lần nữa đã phơi bày bộ mặt dối trá của nhà cầm quyền ĐN cũng như sự bao che tội ác,đồng lõa với những sự dữ của ĐC ĐN CHÂU NGỌC TRI.Xin chân thành cám ơn anh và chúc anh luôn can đảm rao truyền sự thật bằng chính ngòi bút sống thực của mình.Xin Chúa chúc lành và gìn giữ anh.

  2. […] Blog  jbnguyenhuuvinh.wordpress.com Categories: Bình Luận, Công lý và Sự thật, Người dân lên tiếng, Tin Giáo […]

  3. Thật cảm động đến uất hận trước cái chết đau thương oan khuất của anh Toma Nguyễn Thành Năm. Chỉ cần Đức Cha Châu Ngọc Tri tôn trọng sự thật va công lý, bỏ công tìm hiểu sự thật bằng một 1/3 của anh J.B Nguyễn Hữu Vinh thì chắc hẳn Đức Cha đã không mắc tội “làm chứng dối” khi nói rằng anh Năm đã “đột quỵ” vì tim, giống hệt như luận điệu của CA. Cám ơn anh Vinh nhiều lắm. Xin Chúa nâng đỡ, bảo vệ và chúc lành cho Anh và gia đình.

  4. Tôi rất đau xót khi đọc tin này. Anh Năm đã bịCA và dân phòng đánh dã man quá! Cám ơn anhVinh, trong lúc ĐC Châu Tri, cha chánhxứ Cồn Dầu là những vị mục tử, chủ chăn đáng kính không dám hở miệng, bỏ công tìm kiếm sự thật đã xảy ra cho anh Năm, mọi giáo dân Cồn Dầu khiếp đảm kinh hồn, không dám hé răng nói ra sự thật thì Anh, một giáo dân can trường, đã từ Hà Nội bỏ công đến tận Cồn Dầu để tìm ra sự thật. Tôi cảm phục Anh, ngưỡng mộ Anh, cám ơn Anh đã cho chúng tôi biết sự thật về cái chết của anh Năm và những gì đang xảy ra cho giáo dân Cồn Dầu. Xin Chúa chúc lành cho Anh. Chúc Anh chân cứng đá mềm, xứng đáng là hậu duệ của các anh hùng Tử Đạo Việt Nam.

  5. Tôi rất đau xót khi đọc tin này. Anh Năm đã bị CA và dân phòng đánh dã man quá! Cám ơn anh Vinh, trong lúc ĐC Châu Tri, cha chánh xứ Cồn Dầu là những vị mục tử, chủ chăn đáng kính không dám hở miệng, bỏ công tìm kiếm sự thật đã xảy ra cho anh Năm, mọi giáo dân Cồn Dầu khiếp đảm kinh hồn, không dám hé răng nói ra sự thật thì Anh, một giáo dân can trường, đã từ Hà Nội bỏ công đến tận Cồn Dầu để tìm ra sự thật. Tôi cảm phục Anh, ngưỡng mộ Anh, cám ơn Anh đã cho chúng tôi biết sự thật về cái chết của anh Năm và những gì đang xảy ra cho giáo dân Cồn Dầu. Xin Chúa chúc lành cho Anh. Chúc Anh chân cứng đá mềm, xứng đáng là hậu duệ của các anh hùng Tử Đạo Việt Nam.

  6. Kinh de nghi anh Vinh gui video “Loi ke cua vo nan nhan Con Dau Toma Nguyen Thanh Nam ” den toa GM Da Nang cho DC Tri xem.
    Neu DC Tri con co luong tam cua nguoi Cong Giao, DC khong the ngoi yen o vi tri ma DC khong xung dang !
    Neu DC van “binh than nhu vai”, thi chung ta hieu luong tam cua ngai da chet !

  7. […] jbnguyenhuuvinh.wordpress.com This entry was posted in Công an, Tự do Dân chủ Nhân quyền and tagged con dau, cong an giet nguoi, nguyen thanh nam. Bookmark the permalink. ← Lại thêm một tội ác của công an […]

  8. […] Cồn Dầu ký sự – Kỳ IV – Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm […]

  9. Mấy hôm nay theo dõi tin tức nói về giáo dân Cồn Dầu bị đánh đập trong lúc bị CA thẩm vấn, tôi đau lòng lắm! Nghe nói đã có một số người phải trốn chạy sang Thái Lan và cuộc sống của họ rất là bấp bênh, rất đáng lo âu!
    Giáo dân Cồn Dầu kể lại chuyện bị Công an truy bức
    Đức Cha Châu Ngọc Tri ơi, cha xứ Cồn Dầu ơi, giáo dân Thái Hà xưa kia bị CA bắt giữ, nhờ Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt lên tiếng can thiệp nên họ đã không bị đánh đập, và khi bị đưa ra toà án, họ đã đi trong niềm vui chiến thắng, còn giáo dân Cồn Dầu thì sao? Đức Cha và cha xứ có động lòng trắc ẩn không?

  10. Hình ảnh giáo dân Cồn Dầu phải gánh chịu đã làm cho tôi vô cùng phẫn nộ, bất công và tàn ác quá!

    Kính thưa ĐC Tri, kính thưa cha xứ Cồn Dầu, xin các Ngài hãy lên tiếng bảo vệ Công Lý, hãy tổ chức thắp nến cầu nguyện cho anh Tôma Nguyễn Thành Năm, cầu nguyện cho những người đang bị CA giam giữ và cầu nguyện cho giáo dân Cồn Dầu sớm tai qua nạn khỏi, được an bình trong đời sống an cư lạc nghiệp như đã có từ bao đời nay.

    Video: Giáo dân Cồn Dầu chạy sang Thái Lan tị nạn

    Hãy cầu nguyện liên lỉ và thành tâm, chắc chắn sẽ được Thiên Chúa nhận lời và thay đổi lòng người. Xin Đức Cha và Cha xứ hãy can đảm làm chứng cho Chúa, làm chứng cho Sự Thật và Công Lý, con muôn vàn cảm tạ ơn Đức Cha và Cha xứ!

  11. Đúng vậy, mỗi người rồi ai cũng phải chết một lần, cái chết của anh Nguyễn Thành Năm là do CA gây ra, không biết lương tâm của những kẻ tán tận tình người này có bao giờ cắn rứt, dằn vặt cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay không?

  12. […] Cồn Dầu ký sự – Kỳ IV – Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm […]

  13. […] CỒN DẦU KÝ SỰ (Kỳ IV) Bởi ngoclinhvugia Cồn Dầu ký sự – Kỳ IV – Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm […]

  14. Chào anh Vinh

    Anh và gia đình bằng yên khoẻ mạnh cả chử?
    Mong là Anh vẫn khoẻ và an bình trong Chúa và Mẹ Maria.
    Chuyện Cồn Dầu vẫn sôi nổi. Thật là bất công khi những tên tham quan mượn danh nhà cầm quyền Đà Nẵng để cướp đất đai của giáo dân Cồn Dầu, nơi mà người ta đang an cư lạc nghiệp cả trăm năm nay, bán cho bọn tư bản làm khu du lịch sinh thái!
    Đâu có chính quyền nào mà bất nhân vô đạo như thế, phải không Anh?

  15. Tiện đây xin anh Vinh cho tôi có lời gửi nhắn đến các anh CA Đà Nẵng.
    Thưa các Anh, quan thì nhất thời nhưng dân thì vạn đại, mãi mãi. Hôm nay các Anh/ chị là CA, vài năm nữa lại trở thành người dân và biết đâu cũng sẽ trở thành “NẠN NHÂN” như những người dân Cồn Dầu đang bị đàn áp, khủng bố, đánh đập như hiện nay?
    Hãy sống là con người tử tế, nhân nghĩa thì sẽ không bao giờ bị lương tâm cắn rứt. Hãy làm gì có thể, theo khả năng và hoàn cảnh của mình để cứu dân cứu nước. Đừng a tòng với những tên bạo chúa để phải hối hận về sau. Kính chaò các Anh/ chị.

  16. Anh Vinh ơi

    Anh bằng an khoẻ mạnh chứ?
    Chắc là Anh bận việc lắm nên mấy tuần nay vắng, không có bài mới?

    Chúc Anh khoẻ mạnh và bằng an trong Đức Kitô. Xin Chúa ban muôn hồng ân và may lành cho Anh và gia đình.

    Kính

  17. หากคุณมีปัญหากับคอมพิวเตอร์ส่วนบุคคลของคุณเพียงเข้าชม เว็บไซต์นี้
    , เป็น Tutorial วิธีการทำความสะอาดคอมพิวเตอร์ส่วนบุคคลของคุณและการพัฒนาซอฟต์แวร์ใหม่ เพื่อป้องกันไม่ให้เกิดปัญหาคอมพิวเตอร์และความเร็วของคอมพิวเตอร์ส่วนบุคคลช้า
    และฟรีทั้งหมด! จะแก้ปัญหาและประหยัดเวลาของคุณ

  18. […] Cồn Dầu ký sự – Kỳ IV – Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm […]

  19. […] JB. Nguyễn Hữu Vinh@Wordpress.com […]

  20. Mình khiêng bài của anh Vinh về blog.
    Đêm thắp nến cho Cồn Dầu từ hải ngoại (hình ảnh).
    http://muoisau.wordpress.com/2010/09/

  21. […] Cồn Dầu ký sự – Kỳ IV – Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm […]

  22. […] Cồn Dầu ký sự – Kỳ IV – Cái chết của anh Toma Nguyễn Thành Năm […]

  23. […] hơn một năm kể từ lần cuối đến thăm và gặp bà con giáo dân Cồn Dầu, những thông tin về mảnh đất Cồn Dầu từ xa […]

  24. […] hơn một năm kể từ lần cuối đến thăm và gặp bà con giáo dân Cồn Dầu, những thông tin về […]

  25. […] blog – Sau hơn một năm kể từ lần cuối đến thăm và gặp bà con giáo dân Cồn Dầu, những thông tin về mảnh đất Cồn Dầu từ xa […]

  26. […] Điều này chúng tôi có kinh nghiệm với ông ta và bộ máy dưới quyền ông ta trong vụ Cồn Dầu. Ở đó, giáo dân Cồn Dầu và các làng xung quanh bỗng dưng bị đuổi ra khỏi […]

  27. […] Điều này chúng tôi có kinh nghiệm với ông ta và bộ máy dưới quyền ông ta trong vụ Cồn Dầu. Ở đó, giáo dân Cồn Dầu và các làng xung quanh bỗng dưng bị đuổi ra khỏi […]

  28. […] Điều này chúng tôi có kinh nghiệm với ông ta và bộ máy dưới quyền ông ta trong vụ Cồn Dầu. Ở đó, giáo dân Cồn Dầu và các làng xung quanh bỗng dưng bị đuổi ra khỏi […]


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Chuyên mục

%d người thích bài này: