Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 16/03/2012

Con đường 30 năm… 30 năm…

Nối thơ.
Con đường hàng tỉnh tôi đi
Ba mươi năm ấy có gì đổi thay
Vẫn là mái rạ tường xây
Ven đường vẫn một hàng cây xà cừ

Cái lão dong trâu đi bừa
Là con ông cụ ngày xưa đi cày.

st

I.

Con đường hàng tỉnh tôi đi

Sáu mươi năm ấy có gì đổi thay?

Bên đường, biệt thự đang xây

Ống tiêm, kim chích vứt đầy lối xưa

Mấy đứa nghiện hút vật vờ

Cháu con các cụ ngày xưa đi cày

Mấy đứa nghiện hút vật vờ. Là con các cụ ngày xưa đi cày

Hỏi sao ra nông nỗi này

Thưa rằng, dự án đổi thay từng giờ

Bờ xôi ruộng mật khi xưa

Đã thành dự án cho vừa lòng quan

Nửa mơ, nửa tỉnh bàng hoàng

Nông thôn đổi mới, tan hoang từng nhà

Nông dân, người chủ khi xưa

Thành dân lưu lạc, vật vờ hôm nay

Dân oan tăng trưởng từng ngày

Trước làm nông nghiệp, ngày nay… thị thành

***

II.

Con đường hàng tỉnh tôi đi

Tám mươi năm ấy, có gì đổi thay?

Đèn lồng, chữ Hán treo đầy

Chào nhau “nỉ hảo”, bạn – thầy đổi ngôi

Bước chân đến Thủ đô rồi

Tưởng rằng mình vẫn đang ngồi Quảng Châu

Hỏi rằng, đường cũ nơi đâu

Thưa rằng là chuyện bể dâu thưở nào

Một khi chữ Hán treo cao

Đường xưa sẽ phải đi vào trong mơ

 

Hỏi thăm em gái Cần Thơ

Nước da trắng mịn bây giờ còn không?

Thưa rằng: Em đã lấy chồng

Tận bên Đài Bắc, còn trông đợi gì

“Sinh có hạn, tử bất kỳ”

Xác em mới được đưa về hôm qua.

16/3/2012

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh
Advertisements

Responses

  1. Con đường hàng tỉnh tôi đi
    “Thôi anh đừng có tiễn đưa làm gì
    Em chào thầy mẹ em đi
    Làm osin chẳng biết khi nào về…
    Heo may thổi dọc triền đê
    Nghe câu dự án mà tê tái lòng…”

  2. […] Con đường 30 năm… 30 năm… (J.B. Nguyễn Hữu Vinh). “Bước chân đến Thủ đô rồi/ Tưởng rằng mình vẫn […]

  3. […] by phamtayson on 17/03/2012 Nguyenhuuvinh Nối thơ. Con đường hàng tỉnh tôi đi Ba mươi năm ấy có gì đổi thay Vẫn […]

  4. […] Con đường 30 năm… 30 năm… (J.B. Nguyễn Hữu Vinh) – “Bước chân đến Thủ đô rồi/ Tưởng rằng mình vẫn đang ngồi Quảng Châu/ Hỏi rằng, đường cũ nơi đâu/ Thưa rằng là chuyện bể dâu thưở nào/ Một khi chữ Hán treo cao/ Đường xưa sẽ phải đi vào trong mơ”. […]

  5. Quê hương ngày ấy anh về,
    Giờ đây dự án bốn bề tàn hoang,
    Trở thành tài sản các quan,
    Em còn gì nữa chả sang Bắc Đài
    Vợ, cả nhà nó anh ơi!
    Làm thân trâu ngựa không người đoái thương!

  6. J.b. Nguyễn Hữu Vinh ơi chỉ biết nói “cảm ơn anh“. Những dòng thơ tê tái này đánh thức phần người trong con người các nhà lãnh đaọ để rồi họ đứng về cùng dân tộc

  7. Đoạn 2
    (Ăn theo J.B NHV tiếp)
    Trốn được, em về quê hương,
    Giúp em đến với phố phường làm ăn.
    Anh kêu rằng quá khó khăn,
    Thương em anh vẫn lăn tăn, não nề!
    Em ơi, phố cũng như quê,
    Dân oan cực khổ bốn bề…tránh đâu!

  8. Hỏi thăm em gái Cần Thơ
    Nước da trắng mịn bây giờ còn không?
    Thưa rằng: Em đã lấy chồng
    Tận bên Đài Bắc, còn trông đợi gì
    “Sinh có hạn, tử bất kỳ”
    Xác em mới được đưa về hôm qua.

    Đọc sao mà thấy buồn đau cho dân tộc mình quá.

  9. Anh Vinh làm thơ xúc động quá. Đó là hiện tình đất nước. Không biết Đảng và Nhà nước có biết không?
    Ôi, thân phận người nông dân (theo lý luận, đó là đồng minh của giai cấp lãnh đạo!)

  10. That mot dat nuoc buon
    Mot dan toc lam than
    Ca van nha mat mat
    Bien cuong xam lan

    Ca nuoc xot xa
    chi co CQCS. phan khoi tranh danh an

  11. […] Con đường 30 năm… 30 năm… (J.B. Nguyễn Hữu Vinh). “Bước chân đến Thủ đô rồi/ Tưởng rằng mình vẫn […]

  12. […] Con đường 30 năm… 30 năm… (J.B. Nguyễn Hữu Vinh). “Bước chân đến Thủ đô rồi/ Tưởng rằng mình vẫn […]

  13. […] Con đường 30 năm… 30 năm… (J.B. Nguyễn Hữu Vinh) – “Bước chân đến Thủ đô rồi/ Tưởng rằng mình vẫn đang ngồi Quảng Châu/ Hỏi rằng, đường cũ nơi đâu/ Thưa rằng là chuyện bể dâu thưở nào/ Một khi chữ Hán treo cao/ Đường xưa sẽ phải đi vào trong mơ”. […]

  14. Quá hay ! Hoan hô Hữu Vinh !

  15. Thật thê thảm cho dân tộc, bao nhiêu năm Đảng Ta đổi mới mà không bằng cái cũ. Ruộng đất phân chia dày xéo tứ tung nay đòi tích tụ lại, Xóa bỏ tư hữu nay quan chức hữu tư mà thôi, xóa bó người bóc lột người nay xuất khẩu lao động….Ôi khi nào thoát cảnh đọa đày nay??? Nếu không diệt trừ được Việt Cộng(Việt gian đã rõ nguyên hình)

  16. […] Con đường 30 năm… 30 năm… Nối thơ. Con đường hàng tỉnh tôi đi Ba mươi năm ấy có gì đổi thay Vẫn là mái rạ tường xây Ven đường vẫn một hàng cây xà cừ […]


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: