Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 13/02/2014

Gặp Dương Văn Mình: Tội nhân hay bệnh nhân bị từ chối cứu chữa giữa Thủ đô? Phần II

Không biết tội lỗi thế nào, nhưng công an cũng không tuyên bố. Giờ tôi yêu cầu chính phủ Việt Nam phải tìm cái lỗi của tôi, tuyên bố cho dân tôi và bà người Mông và tất cả người dân trong nước Việt Nam biết Dương Văn Mình có tội gì thì nói thẳng? Để cả bà con trên thế giới nhìn xem con người tôi xem có tội như thế nào?

Gặp Dương Văn Mình 

 

1

Cứ như báo chí nhà nước viết, thì tôi tưởng tượng ra Dương Văn Mình phải là một tay gian hùng, lừa đảo và ma quái lắm. Hẳn rằng ông ta phải là người hưởng thụ cỡ ít nhất cũng là như ông quan huyện thời nay má phúng phính, cổ ba ngấn, bụng như thùng tô nô, xài xe cộ phương tiện đắt tiền… có vậy mới xứng với từ “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và còn hành nghề mê tín di đoan”. Cứ xem vài nhà “ngoại cảm” được Bộ Lao động cấp Bằng khen thì đủ biết là hành nghề lừa đảo, mê tín dị đoan kiếm tiền cỡ nào. Chỉ riêng “Cậu Thủy” cũng được ngân hàng chính sách trả tiền gần chục tỷ đấy thôi. Do vậy khi nghe nói Dương Văn Mình, tôi không ngăn nổi tò mò.

Thế nhưng, gặp ông Dương Văn Mình trong một căn phòng nhỏ, ông đến tá túc nương nhờ ở Giáo xứ Thái Hà chúng tôi không khỏi ngạc nhiên nhìn một người trong bộ dạng mệt mỏi nằm còng queo trên chiếc giường, bên cạnh là con cháu và người thân.

Nói chuyện với chúng tôi, ông cho biết: Kể từ khi ông phát động phong trào “bỏ ma”, ông đã bị bắt, sau khi được thả ra phải trốn tránh, bị truy đuổi theo sát hết sức gắt gao. Ông kể cho chúng tôi nghe tên những cán bộ công an, an ninh đã bắt, đã theo dõi, đã thẩm vấn ông bao năm qua cũng như quá trình bị bắt, tù đày rồi bị theo dõi, sách nhiễu ra sao.

Tôi phạm tội gì?

Cũng như câu chuyện ông Cứ A Ký ở Chiềng Ân, Mường La, Sơn La, ông Dương Văn Mình cho biết:

– Tôi là Dương Văn Mình, sinh quán Thượng Thôn, Hà Quảng, Cao Bằng, nay cư trú tại Yên Lâm, Hàm Yên, tỉnh Tuyên Quang. Năm 1989, từ những phong tục lạc hậu của bà con, tôi có giấc mơ là “bỏ ma” cho bà con. Vừa nói bỏ ma, thì lập tức Xã, Huyện, Tỉnh lập tức lên cả ngày, cả đêm ngăn cản. Nhưng, tôi và tất cả anh em vẫn tiếp tục thực hiện việc bỏ ma. Đến 30/4 thì họ bắt tôi đi và kết tội tôi là “mê tín dị đoan” và “Lừa đảo, chiếm đoạt tài sản công dân” và bắt 5 năm tù giam.

Sau khi ra tù tôi bị họ liên tục cho công an theo dõi tôi 24/24. Họ cho một công an dân tộc H’Mông, anh ta nói “Anh này như cái quả chua, bắt buộc phải vắt đi”. Tôi buộc phải tìm chỗ giấu mặt 3 năm.

Ba năm sau tôi trở lại, trình diện xã và làm cái chữ Thập để tôi thờ. Nhưng xã không đồng ý và tháo dỡ. Tôi vẫn chấp nhận, nhưng năm 2000, họ đã gọi tất cả 80 người vào tỉnh Tuyên Quang để thẩm vấn. Có người bị đánh, điện giật, bóp cổ… Đêm 27/12, họ đập nhà tôi, công an, bộ đội khoảng 500 người, tôi buộc phải tránh mặt”.

2

 

2

Phạm nhân hay bệnh nhân?

Về bệnh tật của mình, ông nói:

– Mười năm nay tôi ngày nào cũng bệnh tật, đau ốm nên tôi phải xuống bệnh viện Bạch Mai để chữa bệnh. Tại Bạch Mai một năm, bệnh tật không đỡ được phải chuyển bệnh viện để điều trị. Được năm, sáu tháng thì công an Tuyên Quang mà anh đội trưởng bắt tôi là Chu Văn Thân cùng với công an Hà Nội bắt tôi đưa vào một phòng ở Hà Nội một đêm. Sáng hôm sau, ngày 8/6, họ đưa tôi vào bệnh viện 198 (Bệnh viện của Bộ Công An). Các bác sĩ rất quan tâm và nhiệt tình chữa bệnh cho tôi. Một tháng sau thì bệnh tôi đỡ thì Mã Văn Du, công an Hàm Yên xuống thẩm vấn tôi, vừa chữa bệnh vừa thẩm vấn, mỗi ngày 1 giờ. Hai tháng sau họ đưa tôi vào phòng giam. Từ 6/9/2013 tôi phải ở trong phòng giam, đến tết vừa rồi tôi mới xin được về nhà. Sau đó, ngày 2/2 thì xe cơ quan (công an) đưa tôi xuống đây để bắt buộc tôi vào trở lại phòng giam trong kia thì mới chạy thận cho tôi. Tôi không đồng ý vào đấy.

Tôi vào nhà trọ thì ngày 4/2, anh Giám đốc, anh Lâm gọi tôi bắt buộc tôi phải vào phòng giam đó, nhưng tôi nhất định không vào. Nếu tôi vào phòng giam kia, các anh có bỏ tiền chi phí thuốc men điều trị thì tôi vào, nếu các anh không bỏ thì tôi không vào. (Ông Mình cho biết: Dù bị đưa vào “phòng giam” để điều trị, người nhà ông Mình vẫn phải thanh toán tất cả chi phí thời gian điều trị ở đó). Vì ngay từ đầu anh Túc và anh Hồng đã nói “Chữa bệnh thì do người nhà quyết định chữa nơi nào cũng được, chỗ nào cũng được. Chúng tôi chủ động chữa bệnh, tiền chi phí, tiền chữa bệnh kể cả tiền trọ tất cả chúng tôi thanh toán, không cần các anh.

Họ bảo không vào đó thì không chạy thận đâu, tôi bảo không chạy thận tôi vẫn đồng ý chấp nhận. Từ hôm đó tôi đi xin chạy thận ở Bạch Mai được một buổi hôm thứ 6. Từ đó, con tôi, cháu tôi đi tìm các bệnh viện để xin chạy thận cho tôi. Các bệnh viện ban đầu đều nhận chữa, nhưng có công an lại ngăn cản không cho chữa.

Vừa rồi, các cháu mới đi gặp lãnh đạo bệnh viện, họ nói đã làm thủ tục ra viện trước tết, giờ muốn chạy hay không là do các anh. Các cháu làm thủ tục ra viện. Dù ra viện nhưng tôi đi đâu thì công an vẫn đi kèm.

Không biết tội lỗi thế nào, nhưng công an cũng không tuyên bố. Giờ tôi yêu cầu chính phủ Việt Nam phải tìm cái lỗi của tôi, tuyên bố cho dân tôi và bà người Mông và tất cả người dân trong nước Việt Nam biết Dương Văn Mình có tội gì thì nói thẳng? Để cả bà con trên thế giới nhìn xem con người tôi xem có tội như thế nào?

Bây giờ tôi phải lên tiếng cho toàn bộ người H’Mông, cho các dân tộc, những người có chứ có quyền trên thế giới nhìn nhận và xem xét về con người tôi và điều tra xem tôi có tội gì. Nếu tôi không có tội gì, cũng phải trả lời thẳng thắn cho bà con tôi biết”.

Khi chúng tôi đề nghị cho biết, việc anh hướng dẫn cho bà con việc bỏ ma thì có hại và có lợi gì cho bà con người H’Mông về thời gian tiền của, công sức so với các tục lệ trước đây ông cho biết:

Trước năm 1989, người H’Mông chúng tôi rất lạc hậu, tin ma, thờ ma, cúng ma. Mổ lợn, trâu, bò cúng ma tươi và ma chết, rất nặng nề. Người chết, tùy theo nghèo hay giàu có con trai nó phải treo lên làm ma 9 ngày, 9 đêm, ít nhất cũng phải 7 ngày, 7 đêm. Mỗi người con trai phải mổ một con trâu, một con bò.

Từ năm 1989, tôi nói với mọi người bỏ ma, tin Trời, tiếng H’Mông là Vàng Chứ còn tiếng phổ thông là Ông Trời. Theo đó, không làm hại cho một ai, không tốn kém của một ai, không mất sức một ai, không rơi một giọt mồ hôi nước mắt của một con dân nào. Từ 1989 đến 2014, tôi không làm thiệt hại của một ai về kinh tế, nhưng người ta bịa đặt và vu khống tôi có cái nọ cái kia. Tôi không cần biết, cái đó do người dân nhìn vào con người tôi xem có như vậy không.

Trả lời câu hỏi về việc bỏ ma theo những điều ông truyền bá cho người dân có gì khác với tục lệ và mất thời gian bao lâu? Ông Dương Văn Mình cho biết:

– Thời gian chuyển phong tục bỏ ma ngắn nhất chỉ có ba ngày, dài nhất chỉ có 3 tháng. Đầu tiên chỉ có một câu là “Tôi từ bỏ”. Tôi không bắt ai phải tin tôi hoặc theo tôi, cứ tự nhìn thì biết. Dân tộc H’Mông rất tin nhiều thứ nhưng ở đây hhông phải là đạo cũng chẳng phải là tín ngưỡng, vì tín ngưỡng thì phải tôn thờ. Còn ở đây, chỉ là chuyển đổi phong tục, tin vào ông Trời. Còn nhìn nhận sự việc thì để những người ở ngoài, những người có học hành nhìn vào đánh giá”.

Video gặp gỡ Dương Văn Mình:

(Còn tiếp)

Hà Nội, ngày 13/2/2014

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Xem phần I: Gặp Dương Văn Mình: Tội nhân hay bệnh nhân bị từ chối cứu chữa giữa Thủ đô? Phần I


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: