Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 10/09/2014

Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? – Phần I

Tôi sinh ra sau khi cuộc “Cải cách ruộng đất” (CCRĐ) được thực hiện xong. Khi tôi có chút hiểu biết thì những sự kiện đã xảy ra trước đó cả chục năm vẫn hàng ngày, hàng giờ được nhắc lại như một nỗi kinh hoàng. Nỗi kinh hoàng đó không phải là bom rơi, đạn lạc, người chết  hay lũ lụt… mà nó hiển hiện và tồn tại trong từng công việc, từng cách nghĩ, việc làm của người dân Việt Nam đã chịu ảnh hưởng từ “cuộc cách mạng long trời lở đất” trước đó được gọi là CCRĐ.

ccrdat

 


“Long” và “lở”

Ở cuộc cách mạng đó, điều duy nhất đạt được thành công rõ nét nhất, chính là sự phá hủy nhanh chóng một nền văn hóa Việt Nam được xây dựng qua cả ngàn năm và thường xuyên được coi là nền văn hiến quý báu từ lâu đời.

Cuộc CCRĐ với khẩu hiệu rất đơn giản, hiền lành “Người cày có ruộng” đã nhanh chóng đưa cả xã hội Việt Nam với con số nông dân chiếm tuyệt đối lao vào một cơn cuồng nộ cướp, phá, giết… bất chấp tất cả những nguyên tắc xã hội xưa nay là bảo vệ sự công bằng, bác ái và nhân hậu, trật tự và luân lý. Ở cuộc CCRĐ đó, những giá trị tinh thần bị hủy hoại rất thành công. Những hiện tượng con đấu cha, vợ tố chồng vốn là điều tối kỵ trong truyền thống văn hóa Việt Nam từ ngàn đời không hề được dung dưỡng, này được dịp tha hồ thể hiện để “lập công”.

Có thể nói, cuộc CCRĐ đã thật sự làm “long” và “lở” không chỉ là trời đất, mà thực sự đã làm long, lở và sụp đổ, tan rã một hệ thống đạo đức, văn hiến tự ngàn đời. Nhà văn Dương Thu Hương có viết, đại ý rằng: Đất nước Việt Nam đã qua lịch sử cả ngàn năm, trải qua bao nhiêu chế độ. Nhưng, chưa có một chế độ nào có thể làm cho con đấu cha, vợ tố chồng, con gái, con dâu vu cáo cha đẻ, bố chồng cưỡng hiếp mình. Chỉ có chế độ Cộng sản làm được điều “vĩ đại” đó mà thôi.

Và cứ thế, xã hội đi vào cơn trầm luân của chủ nghĩa vô thần, vô luân, vô luật pháp. Kể từ đó, cái gọi là “vô sản”, cái sự “nghèo” được coi là môt phẩm chất tốt đẹp nhất để tiến thân trong xã hội cộng sản. Sự phân tầng xã hội căn cứ vào mức độ “nghèo” của cá nhân đạt đến mức nào. Có thể nói rằng: Trừ giai đoạn những người Cộng sản lộ nguyên hình là các tư bản đỏ, phần trước đó, sự nghèo khó là tấm áo khoác của hầu như toàn bộ bộ máy lãnh đạo, là nấc thang, là tiêu chuẩn cho việc thăng quan, tiến chức và cầm quyền trong xã hội Việt Nam.

Câu khẩu hiệu “Trí, Phú, Địa, Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” của Trần Phú Tổng bí thư Đảng CS được dùng như một câu Kinh Thánh trong mọi hành động xã hội, đã nhanh chóng đưa Việt Nam vượt ra khỏi ranh giới xã hội loài người. Cái gọi là “thành phần” xuất hiện trong CCRĐ thời đó, cho đến nay tròn 60 năm sau vẫn ám ảnh trong từng tờ hồ sơ, lý lịch của các em nhỏ đến trường, dù chúng chẳng hiểu “thành phần” nghĩa là cái gì và từ đâu ra.

Dần dần theo với thời gian, với những lo toan của cuộc sống đầy gian nan vì kinh tế, giá cả, độc hại, môi trường… người ta nguôi ngoai dần với những tội ác mà cái gọi là CCRĐ đã gây ra cho dân tộc. Cả xã hội, cả đất nước gồng mình lên qua bao cuộc chiến tranh và cố quên đi những nhức nhối, lở loét, hận thù âm ỉ trong lòng người nông dân xuất phát từ cuộc CCRĐ đã qua.

Bỗng nhiên, hôm nay nhà nước mở “Triển lãm về Cải cách ruộng đất tại Hà Nội”.

Ngay từ khi nghe tin có cuộc triển lãm về Cải cách ruộng đất tại Hà Nội, nhiều người đã tỏ ý nghi ngờ về mục đích và nội dung của nó. Nhiều câu hỏi được đặt ra: Tại sao sau 60 năm, giờ nhà nước Cộng sản mới nói đến CCRĐ? Phải chăng, họ muốn thật sự nhìn nhận lại những sai lầm, những hậu quả để rút kinh nghiệm? Phải chăng, đã đến lúc nhà cầm quyền CSVN hiểu rằng không thể có điều gì giấu kín mãi được. Khi mà sự bưng bít đang được thực hiện, thì những tác phẩm như Ba người khác của Tô Hoài, Đêm giữa ban ngày của Vũ Thư Hiên và mới đây là Đèn Cù của Trần Đĩnh sẽ còn hấp dẫn bạn đọc trong và ngoài nước.

Và để hóa giải những điều đó, đảng đã dám “nhìn thẳng vào sự thật” như lời đảng tuyên bố cách đây… 30 năm?

Những câu hỏi đó, thôi thúc chúng tôi đến khai mạc “Trưng bày chuyên đề về Cải cách ruộng đất 1946-1957” tại 25 Tôn Đản, Hà Nội.

Triển lãm hay cuộc đấu tố mới?

Khi chúng tôi đến, thủ tục khai trương Triển lãm đã bắt đầu. Theo như Ban tổ chức, thì việc triển lãm là nhằm để “cho thế hệ sau hiểu hơn về CCRĐ”. Thế nhưng, nhìn vào đám người tập trung khoảng vài ba chục ở buổi khai trương, người ta mới cảm nhận được rằng: Sau mấy chục năm dưới sự lãnh đạo của đảng, thế hệ trẻ ngày nay cho rằng sự quan tâm đến những vấn đề ngoài bản thân mình là điều xa xỉ. Tập trung xem triển lãm, chủ yếu là mấy ông già hoặc công an, cán bộ, một số các cháu gái phục vụ với áo dài đỏ lăng xăng đi lại cầm băng đỏ và kéo. hàng loạt các phóng viên truyền hình, quay phim tua tủa. Chỉ có vậy.

khaitruongtrienlam1

 

khaitruongtrienlam

Ông Nguyễn Văn Cường, Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quốc gia lên phát biểu: “Cải cách ruộng đất là một cuộc cách mạng dân chủ ‘long trời lở đất’, mang lại những giá trị to lớn của một xã hội mới, một chế độ mới, một cuộc sống mới cho người dân Việt Nam”.

Chưa rõ cái “dân chủ” cái “giá trị to lớn” của CCRĐ ở đâu, người ta chỉ biết rằng đó là một cuộc cướp bóc trắng trợn và được cả xã hội tiến hành dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản. Hậu quả của nó là hàng trăm ngàn con người bị cướp bóc, ảnh hưởng, hàng loạt người bị giết chết bằng nhiều cách. Thậm chí là ngay cả những người là ân nhân của Đảng cũng không thoát bày tay của đảng đưa sang thế giới bên kia mà miệng vẫn hô vang “bác” và đảng muôn năm(!).

 Thế rồi, tất cả vào khu gian trưng bày hiện vật triển lãm. Không gian của Triển lãm trong một căn phòng khá rộng, hơn 200 mét vuông.

Cũng không có gì lạ khi nhìn hình thức bài trí của Triển lãm này. Nếu như, người ta kinh hoàng đến tận ngày nay các buổi đấu tố địa chủ khi xưa, thì bây giờ vào xem lại Triển lãm này, người ta sẽ thấy rõ tư duy đấu tố đang được lặp lại dưới hình thức “Trưng bày hiện vật”.

Đó là khu vực tố cáo đời sống “sung sướng, giàu có bọn địa chủ”, nào là cái điếu hút thuốc, đôi giày thêu, chiếc ấm đồng, cái sập gụ… tất cả đều được đưa ra ghép vào tội ác của bọn địa chủ, phong kiến.

Một vị nhìn phương phi, mặc chiếc áo xám có hình cờ Việt Nam như các đại biểu Quốc hội vẫn đeo đi cùng với vài quan chức của nhà bảo tàng. đám báo chí chĩa máy quay, máy ảnh vào đó đi từng bước. Tôi đi bên cạnh một vòng theo chiều kim đồng hồ bám dọc tường. Lời cô thuyết minh viên leo lẻo: “Nhữn hiện vật này chứng minh rằng bọn địa chủ bóc lột nhân dân ta thậm tệ”. Thế nhưng, có lẽ chính cô ta không hiểu từ “bóc lột” nó có nghĩa như thế nào và trong những thứ được trưng bày ở đây, thứ nào là bóc, thứ nào được lột và từ đâu.

Đi bên cạnh, cô thuyết minh viên áo đỏ liên tục: “CCRĐ xóa bỏ chế độ người bóc lột người, là cách mạng về quan hệ sản xuất và nông dân đổi đời…” và rất nhiều ngôn từ như xưa nay đảng vẫn nói.

Thuyetminhvien

Tôi quay lại nói với vị này: “Quan chức Cộng sản ngày nay thì đất đai, nhà cửa, ăn chơi còn gấp trăm lần địa chủ phong kiến trước đây. Mà tất cả là từ tiền tham nhũng của dân, còn địa chủ phong kiến ngày xưa có ăn chơi cũng là tiền của họ. Bây giờ có ông quan hàng trăm ha đất như Chủ tịch Bình Dương thì bọn địa chủ sao so được anh nhỉ?”

Qua chỗ hai người kéo cày, tôi bảo: “Bây giờ khác xưa rồi, bây giờ có tận bốn đứa học sinh kéo bừa cơ”. Mọi người cười ồ, ông quan này cũng gật đầu đồng tình làm mình thấy lạ là một ông quan có thái độ vui thế. Đi một đoạn, ông hỏi: Ở huyện nào đấy? Không hiểu ông định hỏi quê quán hay nơi ở nhưng không tiện hỏi lại, nên tôi trả lời: Tôi ở ngay HN đây thôi. Và cứ thắc mắc không biết ông này là ai.

LeNhuTien1

Cho đến khi về nhà mới biết đó là ông Lê Như Tiến – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên, Nhi đồng của Quốc hội. Chính ông này đòi phải ra nghị quyết về Biển Đông hôm trước.

Có thể nói, những hiện vật trưng bày trong cái gọi là Triển lãm này là một mô hình đấu tố mới, nhằm lấp liếm, bào chữa cho những tội ác đối với ngay cả những đồng bào của mình, đối với những người có đầu óc và tri thức làm giàu cho quê hương đất nước. Bỗng dưng một ngày đẹp trời họ được hưởng nhờ thành quả Mác – Lenin xếp họ vào “giai cấp bóc lột”. Và họ bị cướp đoạt, bị tra tấn, bị bắn, bị giết và “CCRĐ hoàn thành thắng lợi”.

Cố thuyết minh viên chỉ vào hai chiếc áo rách mà rằng: “Đây là hai chiếc áo của nông dân, bị bọn địa chủ bóc lột thậm tệ. Nhưng không phải tất cả các địa chủ đều xấu, mà vẫn có những địa chủ tốt”. Khi hết buổi thuyết minh, tôi nói với cô ta: “Cô thuộc bài, nhưng nói có những địa chủ tốt là sai”. Cô ta hỏi lại: “Sai chỗ nào ạ”. Tôi đáp: “Cô có hiểu Trần Phú đã viết Trí, Phú, Địa, Hào đào tận gốc, trốc tận rễ” hay không mà bảo có địa chủ tốt? Tốt sao phải đào?”. Cô ta ấp úng: “Nhưng mà những điều đó đã qua hơn 50 năm rồi ạ”. Tôi hỏi lại: “Vậy sao chiếc áo rách này hơn 50 năm vẫn còn giữ?”. Cả phòng triễn lãm cười vang.

Thật ra, tranh luận với cô ta thì chẳng có mấy tác dụng. Nhưng điều thú vị, là chính những người tham gia vào xem triển lãm lại là những người luôn có những cái thở dài và lắc đầu ngán ngẩm mà không dám phản ứng khi bên cạnh, bên ngoài là hàng loạt công an. Một người chụp ảnh liên tục các hiện vật lầm bầm trong miệng: “Đ.M, cứ tưởng là chúng nó phục thiện, biết nhận lỗi, ai ngờ lại bày trò lưu manh này ra”.

Và khi chụp hình xong, anh ta kết luận: “Thôi, cái hay hôm nay, là chúng nó đưa ra để dân biết rằng cái giai cấp địa chủ, phong kiến ngày xưa chẳng là cái đ. gì so với bọn quan cộng sản tham nhũng hôm nay”.

Nhanongdan

dovatdiachu

dovatdiachu1

(Còn tiếp)

Hà Nội, Ngày 9/9/2014

  • J.B Nguyễn Hữu Vinh


Responses

  1. Quý ông sống cùng VC nhiều năm mà còn thắc mắc băn khoăn … Chúng nó (VC) chỉ làm những điều có lợi cho chúng nó mà thôi . Phải hiễu như thế .

    VNCH của chúng tôi cũng có chương trình “Người Cày Có Ruộng” Trong chương trình nầy chính phủ chúng tôi mua lại ruộng của các điền chủ với giá thị trường và phân phát lại cho nông dân miễn phí . Chương trình nầy tất cả mọi người đều vui vẽ . Điền chủ có tiền, nông dân có ruộng , chính phủ có uy tín . Không có máu đổ đầu rơi . Không có giết chóc khủng bố hân thù . Quý ông phải tham khảo nghiên cứu để so sánh hai chương trình Người Cày có Ruộng của hai miền Nam-Bắc .

    Khi nghe mấy cái máy nói : dân làm chủ ruộng , nhà nước quản lý nên hỏi họ rằng họ có hiễu họ nói gì không . Cho thí dụ . Nhà của ông nhưng tôi quản lý ông chịu hay không . Quản lý có nghĩa la muốn bán bất cứ giá nào bất cứ lúc nào mà không cần thông qua ông chủ . Được không ?
    JB Nguyễn Hữu Vinh có những câu hỏi , câu nói xỏ xiêng rất hay . Đề nghị phát huy . Không bao giờ “nghiêm túc ” Chỉ diễu chỉ lố bịch hóa những cái máy nói là “đạt yêu cầu”
    Chúc Quý ông nhiều sức khỏe, chân cứng đá mềm . Đồng bào-Tổ Quốc đang chờ quý ông

  2. […] (nguồn: https://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/ […]

  3. Đọc Đèn Cù đi sẽ biết thêm về CCRD
    http://www.amazon.com/Den-Cu-Phan-Viet-Vietnamese/dp/1629883999/ref=sr_1_1?s=books&ie=UTF8&qid=1410217068&sr=1-1&keywords=Den+Cu

  4. Một ông địa chủ ở Thanh Trì ,bị con gái tố cáo ,thằng địa chủ cường hào kia mày đã nhiều lần cưỡng hiếp tao,mày có nhớ không?ông ta không nhận,liền bị hàng vạn người hô:
    đả đảo dịa chủ ngoan cố!
    cuối cùng ông ta xin nhận tôi:
    Dạ thưa bà con xin nhận tội ,con đã cưỡng hiếp bà nhiều lần ,con còn có thêm tội đã cưỡng hiếp cả mẹ bà đến nỗi mẹ bà đã có thai đẻ ra bà

  5. Cộng sản đùa dai thật

  6. […] https://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2014/09/10/trien-lam-ccrd-khoet-them-vet-thuong-de-bao-che-… […]

  7. Trích: [ Đi bên cạnh, cô thuyết minh viên áo đỏ liên tục: “CCRĐ xóa bỏ chế độ người bóc lột người, là cách mạng về quan hệ sản xuất và nông dân đổi đời…” và rất nhiều ngôn từ như xưa nay đảng vẫn nói.] (J.B Nguyễn Hữu Vinh).

    Câu «CCRĐ xoá bỏ chế độ người bóc lột người» của cô thuyết minh áo đỏ làm HY em nhớ và lục lại trong sách La Nomenklatura: les privilégiés en URSS của Michael Voslenky, Nxb Pierre Belfond, 1980. Đầu chương IV, trang 143, có dẫn câu đề minh (épigraphe): «On nous demande: le capitaliste, c’est l’exploitation de l’homme par l’homme. Et le socialisme? Nous répondons: le socialisme, c’est le contraire!» (Radio Erevan) / Người ta hỏi chúng tôi: tư bản chủ nghĩa, là người bóc lột người. Còn xã hội chủ nghĩa? Chúng tôi trả lời: xã hội chủ nghĩa, là ngược lại!». Ngược lại, tức vẫn là người bóc lột người!

  8. […] Nguyễn Hữu Vinh Theo Blog J.B Nguyễn Hữu Vinh Tôi sinh ra sau khi cuộc “Cải cách ruộng đất” (CCRĐ) được thực hiện xong. […]

  9. […] J.B Nguyễn Hữu Vinh Theo Blog J.B Nguyễn Hữu Vinh […]

  10. Một vết nhơ trong muôn vàn vết nhơ của cộng sản Vietnam vĩnh viễn không thể nào bôi xóa được.

  11. […] diễn ra tại Hà Nội: Về người bị “bắn thí điểm” trong CCRĐ >> Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? >> Vài câu chuyển về Cải cách ruộng […]

  12. ““Thôi, cái hay hôm nay, là chúng nó đưa ra để dân biết rằng cái giai cấp địa chủ, phong kiến ngày xưa chẳng là cái đ. gì so với bọn quan cộng sản tham nhũng hôm nay”.”

    Chưa được chuẩn lắm. Lâu lắm rồi, chứ không phải là …hôm nay.

  13. […] Nguồn: jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com […]

  14. […] thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III (JB Nguyễn Hữu Vinh). Mời xem lại: Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? – Phần I   —  Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? […]

  15. […] Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III -(JB Nguyễn hữu Vinh)   >>>  Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? Phần II   >>>  Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? – Phần I […]

  16. […] thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III (JB Nguyễn Hữu Vinh). Mời xem lại: Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? – Phần I   —  Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? […]

  17. […] thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III (JB Nguyễn Hữu Vinh). Mời xem lại: Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? – Phần I   —  Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? […]

  18. […] thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III (JB Nguyễn Hữu Vinh). Mời xem lại: Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? – Phần I   —  Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? […]

  19. […] thêm vết thương để bao che tội ác? Phần III (JB Nguyễn Hữu Vinh). Mời xem lại: Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? – Phần I   —  Triển lãm CCRĐ: Khoét thêm vết thương để bao che tội ác? Phần II – […]

  20. […] https://jbnguyenhuuvinh1962.wordpress.com/2014/09/10/trien-lam-ccrd-khoet-them-vet-thuong-de-bao-che-… […]


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: