Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 24/06/2015

Thăm lại Đông Yên: Thảm cảnh của nhiều thế hệ – Phần II

Gặp gỡ những người dân ở đây, chúng tôi cảm nhận được từ họ sự chân thành, nhiệt tình và sự uất hận của chính họ, những người dân, những nạn nhân trong “Thiên đường XHCN” hôm nay ở Việt Nam.

Cái gọi là “đất đai do nhà nước quản lý” và dự án cho Tàu thuê những nơi hiểm yếu

Câu chuyện của họ bắt đầu từ Dự án bán khu vực Vũng Áng này cho Tàu _ Đài Loan với thời hạn 70 năm, nghĩa là gần bốn thế hệ. Cũng không có gì lạ, khi mà những người Cộng sản Việt Nam đổi thù thành bạn, nhanh chóng coi “kẻ thù truyền kiếp” của dân tộc mấy ngàn năm qua thành bạn vàng. Khi đó, những giá trị, hành động và việc làm đã thay đổi theo. Từ truyền thống ngàn đời nay của dân tộc là bất khuất, kiên cường chống ngoại xâm, không để mất một tấc lãnh thổ vào tay giặc bành trướng Phương Bắc, ngày nay, biển đảo đất nước, lãnh thổ biên cương nằm dưới gót giày quân xâm lược một cách “chính danh và ngang nhiên” mà những người cầm quyền cứ tìm cách vòng vo, né tránh và quy phục để bảo vệ “tình hữu nghị anh em” với giặc. Chỉ đơn giản vì đây là “giặc  – cộng sản”.

Trong khi đó, từ Hiến pháp cho đến hệ thống luật pháp cộng sản hiện nay, mọi nơi, mọi lúc từ văn bản cho đến lời nói của bất cứ quan chức nào thì đều “Đất đai do nhà nước thống nhất quản lý”. Nó được lặp đi lặp lại trong việc cướp đất của dân, của tôn giáo, của nhà thờ… Ở đó, cái từ “quản lý” đã bị xuyên tạc và đánh tráo định nghĩa thành “sở hữu” để thực hiện ý đồ cướp đất của nhà cầm quyền.

Một lần tại Thanh tra Thành phố Hà Nội về đất đai mà nhà nước đã cướp đoạt của Giáo xứ Thái Hà, tôi có đặt câu hỏi: “Vì sao, ngay trong các bản Hiến pháp và văn bản pháp luật từ khi sinh ra nhà nước Việt Nam đều ghi rõ: Đất đai của các tổ chức tôn giáo được nhà nước bảo hộ, vậy sự bảo hộ đó được thực hiện như thế nào mà đất đai nhà cửa của nhà thờ đã thành của người khác?” Thì ngay lập tức, một cán bộ nói như vẹt: “Đất đai do nhà nước thống nhất quản lý”. Tôi hỏi lại: “Anh thử chỉ cho tôi xem, có cái gì nhà nước không quản lý hay không? Từ tên tù trong trại, đến cái xe anh đang đi… và đất đai, chắc chỉ có Hoàng Sa, Trường Sa thì nhà nước không chịu quản lý mà để cho giặc quản lý mà thôi?” Anh ta im lặng.

Sự việc ở Giáo xứ Đông Yên, cũng như các xã xung quanh với hàng ngàn hộ dân bị buộc phải di chuyển khỏi nơi chôn rau cắt rốn của mình từ bao đời để lại đất đai cho Tàu đã trở thành một đại nạn cho người dân ở đây.

Giáo xứ Đông Yên thuộc xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, vùng đất này có vị trí hiểm yếu đối với an ninh quốc phòng. VỊ trí này nằm gần như thẳng hàng với đảo Hải Nam của Trung Quốc. Một vị trí mà chuyên gia Bùi Kiến Thành nhận định: “Vùng Vũng Áng Hà Tĩnh đối diện gần với Hải Nam, nếu ngày nào Trung Quốc xây dựng Cảng Vũng Áng mà Hải Nam chĩa ngay qua  Vũng Áng thì có thể nói Vịnh Bắc Bộ biến thành một cái ao hồ của Trung Quốc và nó ngăn cản sự vận chuyển giao thông hàng hải của Việt Nam từ Bắc vào Nam thì sẽ ra sao. Ngoài ra nó có những nguy cơ về quốc phòng từ cảng Vũng Áng đi qua Lào chỉ 50 km thôi. Như vậy nếu có chuyện thì làm sao phòng thủ, Trung Quốc từ bên Lào đi xe ô tô qua Vũng Áng chạy ô tô vài tiếng đồng hồ là cắt đôi Việt Nam ra làm hai khúc.”

Và con số người Tàu tại Vũng Áng được thống kê có thể lập đủ 2 sư đoàn?

Điều người ta không thể giải thích được cái mà đảng CSVN luôn mồm kêu rằng phải “kinh tế kết hợp với quốc phòng” thì giờ đây, hầu hết những điểm trọng yếu về an ninh Tổ quốc đều được cho Trung Cộng thuê dài hạn? Phải chăng, với người Cộng sản thì Tổ quốc, đất nước còn nhẹ hơn nhiều cái tình bạn với 16 chữ vàng và 4 tốt, chỉ vì kẻ thù của đất nước cũng là một bọn Cộng sản?

Để thực hiện điều đó, hàng vạn người dân Kỳ Anh đã phải đi đến những vùng đất “chó ăn đá, gà ăn sỏi”, đời sống họ đang ổn định bị chuyển sang cuộc sống lay lắt mà không có tương lai, số lượng những người hành nghề ăn xin ngày càng tăng, số đĩ điếm phục vụ công khai trên những đoạn đường thuộc Kỳ Anh ngày càng tấp nập.

Một chính quyền huyện Kỳ Anh đã kịp nảy nòi ra đủ loại cán bộ tham nhũng bằng mọi cách và do đó, việc đàn áp dân bằng nhiều cách để vừa lòng cấp trên, hoàn thành nhiệm vụ bất chấp lương tâm là điều rất dễ xảy ra.

Ngay từ đầu những năm 2010, 2011, khi chúng tôi có mặt ở Kỳ Anh, chúng tôi đã chứng kiến những cảnh tan hoang, nhà cửa bị đập phá tan nát nhìn thật thê thảm. Linh mục quản xứ Đông Yên lúc đó là Antôn Nguyễn Quang Tuấn dẫn chúng tôi đi xem và kết luận một câu: “Thật đau khổ cho những đoàn chiên không có người coi sóc”.

Không đông thì ổn, nhưng “Đông” lại không “Yên”

Lần đó, tại nhà xứ Đông Yên, linh mục Tuấn cho chúng tôi xem những bản vẽ quy hoạch, phân lô khu đất mới và những dự định để bảo đảm quyền lợi cho Giáo xứ và giáo dân Đông Yên khi nhà nước cứ tìm mọi cách ép họ đi khỏi mảnh đất hàng trăm năm gây dựng. Ngài cho biết, mới trước đó không lâu, Đức Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp đã xắn quần lội bộ cùng với cán bộ Tỉnh đi tìm đất tái định cư cho Giáo xứ Đông Yên tại vùng Đèo Con, nơi mà nhà nước đã không muốn bố trí cho dân ở vì đã có một khu du lịch sinh thái được xây dựng công phu ở đó.

Nhưng cuối cùng thì Tỉnh phải đồng ý cho Đông Yên khu đất Đèo Con mà Đông Yên không phải định cư ở vùng đất chính quyền đã định sẵn, xây dựng nhà Ủy Ban, trạm Y tế cũng như chợ búa để… bỏ hoang tại vùng Kỳ Trinh.

Lần đó chia tay Đông Yên ra về, chúng tôi hy vọng người dân Đông Yên sẽ đỡ khốn khổ hơn những người cùng cảnh ngộ với họ bởi họ có chủ chăn coi sóc.

Thế nhưng, những biến động ở Đông Yên đã không như dự định và mong muốn. Nhà cầm quyền đã biết dựa vào để lợi dụng những sự hăng hái của một linh mục trẻ dưới sự hướng dẫn của Giám mục Giáo phận mới về nhậm chức còn ấp ủ những dự án to lớn cho giáo dân ở những vùng lũ lụt như Hương Khê, hoặc những vùng nhà cầm quyền đang ép để lấy đất như Đông Yên.

Tiếc rằng, đời sống người dân xứ Nghệ bao đời nay không đơn thuần chỉ là những con số tính toán hoặc chỉ là những dự án vẽ ra là có thể thực hiện. Bởi nó gắn liền với thiên nhiên khắc nghiệt và phức tạp, gắn với nguồn cội, với nếp sống bao đời tạo thành nếp văn hóa khó thay đổi.

Chẳng thế mà đã có những cán bộ Cộng sản từ những năm 70 của thế kỷ trước đã hô hào “Thay trời, đổi đất, sắp xếp lại giang sơn” để rồi chuốc lấy những thất bại đau đớn và đưa người dân xứ Nghệ một thời làm những con chuột thí nghiệm cho những dự án của cuộc Cách mạng về tư liệu sản xuất. Giờ đây, những câu ca dao dân gian như “Đưa mạ vô sân, đưa dân vô rú” hoặc những câu hát như “Nghe mồm Trương Kiện, đào bới lung tung…” để rồi “Nghệ Tĩnh mình ơi, trung ương gọi lấy mì” như những câu ca ai oán cho một thời đảng hò hét “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiếng vững chắc lên CNXH” ở miền đất này.

Trong Giáo xứ, cha xứ hăng hái trong việc ủng hộ bà con di dời lên chỗ mới chọn được, giáo dân một số vâng lời và nhiệt tình để ra đi, nhưng một số thì lưu luyến và quyết định ở lại.

Những người ra đi với ý nghĩ trước sau thì nhà cầm quyền Cộng sản đã định cướp, định lấy thì họ sẽ lấy bằng mọi cách, mọi giá bất chấp. Nếu ở lại thì khốn khó trăm bề do bị o ép.  Mặt khác, ở đây có cha xứ họ tin là sẽ đủ khả năng để lo lắng cho họ, cha đã nói thì chỉ có… đúng mà thôi. Thôi thì ra đi cho yên chuyện còn sống chết ra sao sau đó thì… phó thác.

Những người khác thì lại có suy nghĩ rằng: Mảnh đất này bao đời gây dựng, dù có sống, có chết cũng bám nơi đây. Bởi vì bao đời nay họ ở đây bám vào biển để sống, để nuôi con nuôi cháu thành người, để một Đông Yên từ chỉ 1500 giáo dân ngày nay đã hơn 4000 nhân danh, việc thờ phượng và mưu sinh vô cùng thuận lợi. Nếu lên chỗ mới với mỗi nhà vài trăm mét vuông đất được bán cho, không biển không ruộng, lấy gì để sống và con cháu sẽ ra sao. Mặt khác, họ không đồng ý với những việc làm khuất tất của nhà cầm quyền trong nhiều vụ việc kể cả can thiệp vào chuyện giáo xứ.

Nhà cầm quyền dựa vào tình hình đó, thúc đẩy việc buộc dân ra khỏi mảnh đất của cha ông họ để lại bằng nhiều cách. Bằng nhiều cách tiếp cận, họ tranh thủ được sự nhiệt thành của cha xứ. Sự kết hợp giữa chính quyền và giáo quyền ở đây đã tạo ra một điều tệ hại. Giáo xứ Đông Yên chia rẽ và tan nát. Những cuộc khiếu nại, khiếu kiện từ địa phương đến Trung ương đều chỉ như gãi ghẻ, bởi nạn cướp đất, cướp nhà giờ đây ở Việt Nam đã là chuyện thường ngày. Trong giáo xứ, cha con bất hòa, giáo dân chia rẽ. Đúng là một thảm cảnh mà giáo dân Đông Yên từ bao đời nay giờ mới đối mặt.

Thế rồi, mấy trăm hộ dân đập nhà đập cửa, nhận tiền đền bù và đi lên vùng đất mới. Những hộ dân ra đi, được đến nơi mới để xây dựng lại cuộc sống từ đầu với bao nhiêu bề bộn và khó khăn gian nan đã, đang và sẽ phải đối mặt, nhất là vấn đề mưu sinh lâu dài.

Nhưng, điều trớ trêu là ngay khi dân đã đập nhà, đập cửa và buộc phải ra khỏi khu đất đó. Tòa Giám mục đã nhận tiền đền bù khu vực tài sản của Giáo xứ và tất cả khu vực, trừ nhà thờ đã bị đập đi, thì đến nay, người ta vẫn chưa hiểu họ phải ra đi vì mục đích gì? Bởi khu đất Đông Yên, nằm ngoài dự án Vũng Áng bán cho Tàu.

Và cho đến nay, chưa hề có một dự án nào cho khu đất này mà người dân được biết.

Và câu hỏi vẫn lởn vởn trên đầu mỗi người dân nơi đây chưa được trả lời là “Tại sao chúng tôi phải ra đi, chúng tôi ra đi để làm gì? Đất đai, tài sản này của chúng tôi để lại cho ai?

Còn những người dân không ra đi, họ lại tiếp tục bước đường trầm luân đại nạn của họ.

(Còn nữa)

Hà Tĩnh, Hà Nội 24/6/2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 21/06/2015

Thăm lại Đông Yên: Thảm cảnh của nhiều thế hệ – Phần I

Gần đây, những thông tin về việc nhà cầm quyền huy động công an, cảnh sát và nhiều lực lượng khác luôn được mệnh danh là “vì nhân dân phục vụ” đến đập phá nhà xứ thuộc Giáo xứ Đông Yên lan truyền nhanh chóng trên mạng xã hội. Những cảnh bà con giáo dân bị đàn áp trước một lực lượng hùng hậu thể hiện sức mạnh bạo lực của đảng và nhà nước “của dân, do dân và vì dân” đã gây xúc động mạnh trong toàn xã hội, ở trong và ngoài nước. Những hình ảnh này thôi thúc chúng tôi một lần trở lại Đông Yên, nơi mà trước đây chúng tôi đã có lần ghé đến.

Chúng tôi trở lại Giáo xứ Đông Yên vào một ngày hè nóng nực và khô cháy của miền Trung. Con đường dẫn chúng tôi đến Giáo xứ bình yên ngày xưa nay khác lạ bởi Khu Công nghiệp Vũng Áng thuộc tập đoàn Formosa của Đài Loan, Trung Quốc đã làm thay hình đổi dạng nơi này. Khi chúng tôi hỏi đường về Đông Yên, một thanh niên bắt gặp bên đường ân cần chỉ đường cho chúng tôi và buông theo một câu: “Các bác về đó mà xem, tan nát hết”.

Đông Yên, một thời bất khuất

Nói đến Giáo xứ Đông Yên ở đất Hà Tĩnh, rộng hơn là ở Giáo hội Công giáo thuộc Giáo phận Vinh, cho đến nay, người dân vẫn nhắc đến Đông Yên như một huyền thoại bất khuất và đạo đức kiên cường trong những năm tháng dưới thời Cộng sản thống trị khắc nghiệt nhất ở miền Bắc Việt Nam.

Từ những năm 1969, khi mà ngay trước đó chưa lâu, người Cộng sản có thể tiến hành một Mậu Thân đầy súng đạn, máu và thây người, thì ở miền Bắc Việt Nam, một Giáo xứ chỉ có khoảng 1500 giáo dân đã kiên cường để bảo vệ chủ chăn mà chống lại cả bộ máy cầm quyền, súng đạn và công cụ, công an, bộ đội… với con số nhiều hơn gấp bội được huy động tối đa.

Câu chuyện kể lại rằng: Thời đó, linh mục quản xứ là cha Vũ Đình Giáo “được” Ủy ban Huyện mời lên họp để tham gia Mặt trận. Thường thì các linh mục được ghép và ép vào cái gọi là “Ủy ban Liên lạc Công giáo toàn quốc” tiền thân của cái “Ủy ban Đoàn kết Công giáo” mà bà con vẫn gọi là “Ủy ban đàn két công giáo” ngày nay – Một tổ chức do Đảng CS lập nên nhằm lung lạc Giáo hội Công giáo. Và ngài đã thẳng thừng từ chối.

Chính vì việc một linh mục dám từ chối lời mời tức là mệnh lệnh, mà nhà cầm quyền đã huy động hàng ngàn công an, bộ đội… về Đông Yên để bắt ngài bằng được. Nhưng, giáo dân với số lượng nhỏ bé, đã anh dũng bảo vệ ngài cả mấy tháng trời. Bao kế hèn, bao nhiêu bạo lực được đem ra thi thố, bao nhiêu mưu đồ được thực hiện nhưng vẫn không khuất phục được giáo dân Đông Yên kiên vững và nhiệt thành.

Cuối cùng, nhà cầm quyền đã phải chịu nhờ đến Đức Giám mục J.B Trần Hữu Đức đưa ngài đi ra xứ Tĩnh Giang, thuộc Thị xã Hà Tĩnh với điều kiện chấp nhận một số yêu cầu của Đức Giám mục về việc bổ nhiệm đi xứ mới cho một số  linh mục vốn từ lâu không được nhà cầm quyền công nhận.

Nhiều câu chuyện thời đó được lan truyền, truyền miệng trong người dân như niềm tự hào, để lại những sự kính phục và khâm phục trong người dân nơi đây bất kể trong hoặc ngoài công giáo. Tinh thần của giáo dân Đông Yên ngày càng kiên vững, cuộc sống cứ vậy sinh sôi bên ven biển nước sâu và đầy sản vật.

Nhưng, đó là câu chuyện của ngày xưa về một Đông Yên vững vàng, sầm uất, kiên cường và mạnh mẽ niềm tin.

Đông Yên, hiện trạng đau đớn

Chúng tôi trở về Đông Yên, điều đập vào mắt chúng tôi là cảnh tượng đổ nát và tan tành. Những ngôi nhà đập dở dang trơ tường gạch nham nhở và mái bê tông lởm chởm, những con đường giáo dân vẫn đi nay ngập đầy xỉ gạch đập nhà tan hoang. Cảnh tượng Đông Yên như một bãi chiến trường, Có lẽ chưa có hình ảnh nào để tả lại cảnh Đông Yên hôm nay, kể cả hình ảnh những trận oanh tạc của B.52 thường hay được dùng làm ví dụ cho sự tàn phá.

Quả thật, sự tàn phá của con người thật là kinh khủng.

Nhưng, sẽ kinh khủng hơn, nếu nhìn để so sánh những hình ảnh mới cách đây chỉ khoảng 4 năm khi chúng tôi đến, Đông Yên là một Giáo xứ đông đúc, trù phú và bình an, giáo dân đoàn kết một lòng đầy lòng tin mến mãnh liệt.

Ngôi nhà thờ Đông Yên đứng đó trước những hoang tàn, đổ nát của sự đập phá, như chứng kiến những đổi thay đau lòng khi nhà cầm quyền Hà Tĩnh đưa quân Tàu vào đây với thời hạn bán đất 70 năm. Ngôi tháp nhà thờ trơ trọi và cô đơn khi nhà xứ, nhà giáo lý và các công trình phụ trợ đã bị đập phá tan tành.

Ở nhiều nơi, những người làm ve chai, những người dân sau khi đập phá công trình cũ, thì họ tận dụng lại từng viên gạch, từng mẩu thép cũ để xây dựng lại hoặc tận dụng cho cuộc sống tương lai. Nhưng, ở đây, hình như cả những thứ đó người ta cũng chẳng để ý đến nữa. Cả một khu vực tan hoang, và chơ chỏng như vạch lên trời chiều những nét vẽ điêu linh và thê lương.

Tôi hỏi một người dân ở đây: “Sao ở đây người ta không tận dụng những thứ này, đập ra còn lấy được nhiều gạch và sắt thép?”, một cụ già bảo tôi: “Chú ơi, cả gia cơ điền sản bao đời còn chẳng giữ được, thì tiếc chi một chút gạch bể hả chú”. Câu trả lời đơn giản mà đau đớn, khi người dân lam lũ, một nắng hai sương đã không tiếc cả những thứ mà cả đời họ chắt chiu, đổ mồ hôi, sôi nước mắt ra mới có được, thì quả là đã có những biến động khủng khiếp đến với họ.

Chúng tôi đi một vòng quanh ngôi nhà thờ rồi ra phía biển, nơi giáo dân đã xây dựng một tượng đài Thánh Phê rôi với Thánh Giá ngay bên bãi biển. Ở đây, mỗi dịp lễ lớn, hoặc trước khi xuống biển làm ăn, người dân Đông Yên vẫn đến nơi này cầu xin sự bình yên và may mắn, xin Chúa chở che họ khỏi sóng dữ, khỏi biển khơi hiểm nguy. Giờ cả khu này trơ trọi và cô liêu, hoang tàn như một nghĩa địa bỏ hoang.

Trên bãi biển không còn từng đoàn thuyền nằm nghỉ ngơi về sau mỗi lần đi đánh cá, chỉ thấy phía xa xa, cảng biển của Đài Loan đã vươn ra thật xa và nghe nói dưới đó, sau vụ sập giàn dáo, người ta phát hiện được những đường hầm bê tông kiên cố bên dưới. Một giáo dân gặp chúng tôi đang thơ thẩn bên bãi biển đã hỏi: “Các bác có muốn xem biên giới Việt – Trung hay không?” Chúng tôi nghe câu hỏi hay hay và đang ngơ ngác, người đàn ông chỉ tay về phía cảng biển Fomorsa và rằng: “Đấy, nó đấy các bác ạ”. Rồi ông lẩy câu thơ nhại câu của nhà thơ Tố Hữu:
Bên tê biên giới là Tàu
Bên ni biên giới, dân đâu mất rồi?

Chúng tôi giật mình, câu nói, câu thơ như cứa vào lòng, nhói đau làm chúng tôi thảng thốt.

Nắng chiều đã dịu, người giáo dân thấy chúng tôi từ phương xa đến,  mời chúng tôi ghé vào nhà uống nước. Chúng tôi cũng có ý vào thăm một vài giáo dân còn sót lại. Trên đường đi những đứa trẻ tụm năm, tụm ba bên chum nước, tránh nắng trong những ngôi nhà đã đập bỏ dở dang.

Con đường chúng tôi đi luôn luôn phải cảnh giác bởi  hai bên là xỉ gạch, là bê tông… Những ngôi nhà giáo dân còn sót lại đứng chơ vơ, cách biệt giữa đống đổ nát, tan hoang.

Ghé vào một ngôi nhà giáo dân bên bờ biển, một toán thanh niên và các trung niên đang ngồi hóng mát, đang bàn luận về chuyến ra biển vừa rồi. Tôi hỏi họ:

– Đi biển hôm nay về có khá không các chú.

– Cũng tạm bác ạ, mỗi người được dăm bảy trăm, một triệu đồng.

Với vùng đất nông thôn này, con số đó quả là gây ấn tượng đối với chúng tôi.

(Còn nữa)

Hà Tĩnh – Hà Nội, 21/6/2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 16/06/2015

Những chức sắc tôn giáo trong Quốc Hội: Cóc mà mang guốc ai ưa

Bầu – Cử: Màn kịch cũ

Thông thường, mỗi kỳ “Đảng cử, dân bầu” để tạo nên cái gọi là Hội đồng Nhân dân hoặc cao hơn là Quốc Hội, thì cuộc tuyên truyền rình rang, tốn kém và đầy công phu được khởi động. Rằng thì là “sáng suốt lựa chọn những người có tài, có đức vào Quốc hội”. Rằng thì là “Đi bầu cử là nghĩa vụ và quyền lợi của mỗi công dân”…

Cũng mỗi đợt như vậy, tiền thuế của dân cứ chi bạt ngàn và thoải mái để bầu cử được “Cơ quan quyền lực cao nhất” của đất nước. Thế nhưng cái cơ quan quyền lực đó thực chất là gì và có thực sự là của dân hay không lại là vấn đề khác, kể cả từ lý thuyết đến thực tế.

Ở đây, chúng ta không bàn đến việc cái gọi là Quốc hội kia là của ai. Bởi câu trả lời đã rõ ràng: Quốc hội là của Đảng, dân đừng mơ cái gọi là “cơ quan quyền lực cao nhất” này là của họ.

Để chứng minh điều này không khó khăn gì, bởi nó rõ như ban ngày. Nào là “Đảng cử, dân bầu”. Khi đảng đã cử, thì dân chỉ được bầu. Oái oăm thay, cái đảng cử, chỉ đáp ứng cái của đảng cần. Đó là đảng chỉ cử những đối tượng luôn đảm bảo cho cái độc quyền cai trị của mình là chính, những vấn đề ảnh hưởng đến điều này, đều bị loại hoặc thậm chí bị coi là thù địch ngay.

Không chỉ có thế, dù được rêu rao là “Cơ quan quyền lực cao nhất” của đất nước với hơn 90 triệu dân. Tuy nhiên, cái “cơ quan quyền lực cao nhất” này vẫn phải đứng dưới một cơ quan “không có quyền lực cao nhất” là Đảng Cộng sản – một tổ chức của gần 3 triệu đảng viên. Và do vậy, mọi quyết định của cơ quan này phải tuân theo cây gậy Nghị quyết của đảng.

Điều này tưởng chừng nghịch lý giống như chuyện trong gia đình bố phải tuân phục con, ông bà ông tổ tiên phải vâng lời cháu chắt. Nhưng nó là thực tế ở đất nước Việt Nam hiện nay. Chính ông Tổng bí thư đảng CS Nguyễn Phú Trọng đã từng tuyên bố: “Nghị quyết của Quốc hội, Hiến pháp của Quốc Hội ban hành là hết sức quan trọng, nó chỉ đứng sau Nghị quyết của Đảng” đấy thôi. Nghĩa là cơ quan quyền lực cao nhất, có một cơ quan siêu quyền lực mà dân không cần bầu, cơ quan đó cử cho dân bầu mà thôi.

Chính vì thế, cái cơ quan đó chứa những thành phần nào? Chỉ cần nhìn vào “cơ cấu” mà chủ trương của đảng được thực hiện với cái gọi là Quốc hội, thì chỉ được phép có từ 10-15% người ngoài đảng hoặc phải đảm bảo tỷ lệ đảng viên trong “Quốc hội” phải đạt 90%. Điều này tự nó vả vào mồm những ai luôn bô bô rằng “Quốc hội là của dân, quyết sai thì dân chịu”. Bởi chắc chắn rằng đó là cái “Quốc hội” của đảng, đâu phải của dân.

Vậy những thành phần ít ỏi còn lại “ngoài đảng”, đó là ai? Trong số khoảng 500 đại biểu ở đó, có mấy chục người ngoài đảng, ngoài một số được cơ cấu để làm ví dụ thì ở đây có cơ cấu một số chức sắc tôn giáo.

Họ là ai?

Những vị tu hành làm chính trị

Dường như, mỗi kỳ “bầu cử Quốc hội” người ta cũng phân bổ cho các tôn lớn giáo vài ghế cho đủ bộ mặt thành phần, cho đẹp mặt Quốc Hội. Ở đó có một vài linh mục, một số nhà sư, một số chức sắc các tôn giáo khác. Họ hớn hở khi đứng chụp ảnh, họ cứ đến hẹn lại lên có xe đón xe đưa về Hà Nội họp “Quốc hội”, họ tên trong đoàn đại biểu Quốc hội ở các tỉnh. Mỗi năm, tiền thuế của người dân đổ vào họ không biết bao nhiêu để họ tồn tại và họp hành.

Xem xét trong thành phần các “đại biểu Quốc hội” Việt Nam là các chức sắc tu hành, thì phía Công giáo lúc nào cũng được bố trí vài vị trong Nam và ngoài Bắc. Phía Phật giáo quốc doanh cũng có dăm vị được bố trí chỗ ngồi trong đó, và thêm một vài vị thuộc Hòa Hảo nhà nước.

Họ đã làm những gì?

Với Công giáo, từ xa xưa, kể từ khi người Cộng sản cướp được chính quyền và vững ghế chắc chân, thì người Công giáo được xếp vào “Công dân hạng hai” của đất nước. Giáo hội Công giáo bị bách hại trắng trợn bởi nhiều chính sách, tuyên truyền và các hình thức bách hại khác nhau trong mọi lĩnh vực đời sống tôn giáo. Duy có điều, niềm tin của người Công giáo là mãnh liệt và sự hy sinh với tổ chức chặt chẽ của Giáo hội, người Cộng sản đã không thể tha hóa hết và không thể lũng đoạn một tôn giáo đã có quá nhiều vị mục tử nhân lành, nhiều giáo dân mạnh mẽ và hy sinh. Do vậy, đến một lúc nào đó, nhà nước CSVN đã chuyển phương hướng tấn công. Việc lập ra các tổ chức giả danh Công giáo, để chống lại Giáo hội Công giáo được tiến hành.

Những linh mục Công giáo, được đảng cử để “dân bầu” vào Quốc hội cho đủ thành phần, hầu hết đều thuộc cái gọi là “Ủy ban Đoàn kết Công giáo” – Một tổ chức mà ngay người có thời đứng đầu nó là Linh mục Phan Khắc Từ đã khẳng định: Nó là của đảng”.

Thế nhưng, điều oái oăm, là theo lề luật Công giáo, dù Đức Giáo Hoàng Fanxico có khuyên nhủ người dân nên tham gia chính trị để làm xã hội thay đổi tốt hơn, thì Giáo luật vẫn cấm ngặt các linh mục, tu sĩ tham gia các tổ chức chính trị, bất kể tổ chức đó của ai. Bởi khi tham gia tổ chức chính trị, hẳn nhiên sẽ rất khó chu toàn bổn phận của người mục tử là yêu thương và phục vụ mọi đối tượng bất kể đó là ai, không được có xu hướng phân biệt cả con người và chính kiến.

Có lẽ vì thế, khi buộc phải hoặc bất đắc dĩ đâm lao phải theo lao, các vị linh mục ngồi trong ghế “Quốc hội” của đảng hầu như biết thân phận mình, nên hầu như không hề có ý kiến gì những khi tranh luận. Ngay cả khi tranh luận những vấn đề cốt tử đối với tôn giáo của mình như Luật hoặc Pháp lệnh tôn giáo – Một công cụ quản lý, trói buộc các tôn giáo ở Việt Nam. Cho đến tuổi này, hơn 50 năm qua, được chứng kiến các kỳ Quốc hội đều có các đại biểu là linh mục Công giáo, nhưng chưa bao giờ tôi được nghe một câu phát biểu nào từ phía họ kêu lên sự đàn áp, chèn ép của nhà nước cộng sản đối với Giáo hội Công giáo.

Mới đây, Hội đồng Giám mục Việt Nam, đã gửi bản Góp ý cho Dự thảo Hiến pháp, và gần đây nhất, HĐGMVN cũng như một số Tòa Giám mục khác đã phản ứng với Dự thảo Luật tôn giáo, đang cố tình bóp nghẹt đời sống tôn giáo ở Việt Nam bằng những điều luật mơ hồ, bằng những quy định phản nhân quyền, những văn bản đó làm dậy sóng xã hội, làm nức lòng các giáo dân thì các vị đại biểu Công giáo trong Quốc hội vẫn cứ coi như… điếc.

Tự họ đã biến mình thành những con rối cho đảng giật dây.

Còn các thành phần thuộc Giáo hội Phật giáo Quốc doanh thì sao?

Giáo hội Phật giáo quốc doanh ở Việt Nam được nhà nước thành lập từ các hệ phái Phật giáo khác nhau cho dễ bề “quản lý” – nên nhớ rằng với nhà nước CSVN thì “quản lý” hẳn nhiên là được định nghĩa có quyền “sở hữu”. Những hệ phái đã từng ủng hộ CS miền Bắc nhiều nhất trong cuộc chiến chống lại hai nền cộng hòa Miền Nam Việt Nam, khi đã tàn cuộc săn, thì câu chuyện con chó và người đi săn đã được lập lại cho chính họ. Phần còn lại, đều thống nhất dưới sự lãnh đạo trực tiếp và tuyệt đối của đảng.

Khi mà một đảng CS vô thần đã lãnh đạo tuyệt đối một tôn giáo, thì nhiều hệ lụy xảy ra với đạo pháp và tôn giáo đó là điều không cần bàn cãi. Những yếu tố đạo đức, luân lý bị xuyên tạc, giáo lý bị vô hiệu và biến tướng, nhân sự bị lũng đoạn, đạo đức bị tha hóa… và tôn giáo đó đi vào thời kỳ mà người ta gọi là “mạt pháp”.

Trong khi trên báo chí, trên thực tế, những hình ảnh và những thông tin về hệ thống sư sãi ngày càng nhiều biểu hiện mất đạo đức, lối sống tồi tệ đi ngược giáo lý nhà Phật. Chẳng hạn như sư giết bạn gái vì không chịu nạo thai, sư hiếp dâm trẻ em, nhà sư chửi bới đánh lộn ở sân bay, hoặc mới đây trên mạng và báo chí lan truyền những đoạn video được cho là của một nhà sư. Thậm chí một số phật tử đã phải biểu tình phản đối sư pede bay lắc và lừa đảo… Nhưng Giáo hội Phật giáo quốc doanh vẫn không có những động thái quyết liệt bảo vệ đạo pháp trước những vấn nạn đó.

Trước hết là hình ảnh một vị sư khoe khoang có siêu xe, đập hộp điện thoại đời mới, điện thoại đắt tiền giá cả nửa tỷ đồng để cho thiên hạ biết cuộc sống xa hoa của những người tu hành thời nay. Không chỉ có thế, vị đại đức này còn đưa lên mạng những hình ảnh mang những hình ảnh sặc mùi bạo lực, áo rằn ri, mang súng và những hình ảnh chụp với các chàng trai trẻ tuổi và đẹp trai, khỏe mạnh… Đó là những hình ảnh, việc làm tự nó đã đi ngược với giáo lý nhà Phật. Những hình ảnh ấy, trong một chừng mực nào đó đã bóc trần bản chất của người tu hành được trọng dụng trong cái Giáo hội Phật giáo Quốc doanh ngày nay.

Cũng một ông sư, chuyên đi giảng đàn thuyết pháp cho cả ngàn người với những lời lẽ như: “Lý Thường Kiệt đưa quân đánh Trung Quốc là hỗn”, hoặc ông ta cho rằng Kinh tế thị trường định hướng XHCN là sản phẩm mà thế giới phải học theo… Nghe ông ta thuyết giảng, cứ như nghe một cán bộ tuyên giáo của đảng không sai.

Thế nhưng, nhiều vị sư sãi trong cái gọi là “Quốc hội” đã lên tiếng cao giọng chửi bới, chỉ trích người tu hành không đồng chính kiến phò đảng như mình. Lớn tiếng kết tội người khác thay quan tòa và những hành động, lời nói của một số vị mang áo vàng trên diễn đàn Quốc Hội” làm người dân ngỡ ngàng không hiểu ông ta có thuộc vào nhà Phật hay không.

Chừng như họ biết rằng phật tử Việt Nam vốn mang đậm tính chất con người Việt Nam, chẳng ai làm gì hay quan tâm đến họ, nhất là khi những tin đồn trong xã hội ngày càng nhiều rằng đa số sư sãi bây giờ hoặc là công an, hoặc là được nhà nước điều hành, quản lý… nên nhiều người ái ngại tránh xa hoặc “im cho nó lành” và kệ sự đời. Và thế là họ được dịp múa may biểu diễn những điều mà nhiều khi các phật tử cũng phải lắc đầu e ngại.

Mới đây, Đại đức Thích Thanh Quyết, với tư cách một nhà tu hoạt động chính trị, nhà tu hành này thường có những ý kiến trên diễn đàn quốc hội. Những lời của ông ta gây nên những trận bão cười nghiêng ngả và xót xa trong toàn xã hội. Nhà sư này đã trở thành một hiện tượng, một vấn nạn của Phật giáo thời Cộng sản.

Thực ra, những lời phát biểu này không có gì là cao siêu hay trí tuệ, chỉ là những lời nịnh bợ hết sức thô thiển với lực lượng bạo lực của đảng. Thay vì để bảo vệ chúng sinh khỏi cảnh oan khuất, ông ta cho rằng, tỷ lệ án oan sai trong điều tra, tố tụng hình sự hiện nay là rất nhỏ. Thậm chí, ông còn viện dẫn móc ruột như sau: “Thời nhà Lê, vua Lê còn xử oan cho Nguyễn Trãi, một công thần của mình trong vụ án Lệ Chi Viên. Nhà Phật chúng tôi, có nghìn mắt, nghìn tay nhưng vẫn có câu chuyện xử oan cho Thị Kính đến khi chết”

Trước đó, để nịnh bợ đám Công an “Còn đảng, còn mình” ông đã không ngần ngại ca ngợi “Công an ta giỏi nhất thế giới“. (Câu này dường như bị phản ứng quá mạnh nên tờ báo đã không tìm thấy trên bài báo này nữa!). Nghe những lời từ miệng ông sư, người ta buộc phải có liên hệ với lời đồn dân gian rằng đây là sư công an cũng không có gì là lạ?

Thậm chí, là một nhà sư, nhưng ông ta tuyên bố trước diễn đàn Quốc hội rằng: “Cần xây dựng quân đội ta mạnh như quân đội… Bắc Hàn” – Một nhà nước đang được mệnh danh là côn đồ quốc tế – thì quả là Giáo lý nhà Phật đã sụp đổ từ khi nào trong chính ông ta.

Để làm gì?

Trong một đất nước do một đảng vô thần lãnh đạo, kiên quyết thực hiện cái gọi là ba cuộc cách mạng, trong đó “cách mạng tư tưởng và văn hóa” được coi như một nhiệm vụ trọng yếu, thì các tổ chức tôn giáo vô thần không bị chèn ép, không bị bách hại mới là chuyện lạ. Biết bao cơ sở tôn giáo bị cướp, bao nhà thờ, tu viện bị cướp trắng, bao chùa chiền bị đập phá, giáo dân, phật tử oan khuất đi đầy đường, đầy đất nước… Nhưng, tuyệt nhiên các nhà tu hành trong Quốc hội không nửa lời nói đến họ, không hề để mắt đến họ. Vậy họ sinh ra để làm gì?

Xin thưa, họ chẳng có tác dụng gì hơn là được dùng để tô vẽ cho cái gọi là “Quốc hội” của đảng được đủ màu sắc và đa dạng theo ý đảng trước con mắt thiên hạ mà thôi.

Từ xa xưa, cha ông ta đã dạy:

“Thế gian mỗi kẻ một nghề.
Con Phượng thì múa, con nghê thì chầu”

Và cha ông ta cũng đã có lời khuyên cho những người ngồi nhầm chỗ, rằng:

“Cóc mà mang guốc ai ưa
Đỉa đeo chân hạc, sao vừa mà mong”

Hãy để nhà tu hành chân chính được có những hình ảnh thật của họ và trả về đúng vị trí những kẻ ngồi nhầm chỗ trong cuộc sống ngày nay.: Linh mục làm linh mục, sư là sư còn công an thì hãy làm công an.

Nhất là những kẻ lợi dụng chiếc áo tu hành làm công cụ cho chủ nghĩa vô thần thì càng cần phải vạch mặt.

Hà Nội, ngày 16/6/2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Phần I – Nối giáo cho giặc

Ngày 6/4/2015, báo chí nhà nước đưa tin: “Xô xát ở Hà Tĩnh, 10 chiến sĩ công an bị thương“. Đọc bản tin này, người ta nhận thấy hình như, cuộc xô xát đó, chỉ có công an bị thương? Bản tin viết: “Biết tin người dân kéo ra ngăn không cho công nhân thi công đường điện, chính quyền xã đã báo với cơ quan cấp trên. Khi lực lượng chức năng được huy động đến bảo vệ công trường thì xảy ra xô xát với người dân”. Với cách đưa tin như vậy, người ta biết được rằng lực lượng công an chỉ được điều động khi có người dân đến ngăn cản việc thi công?

Gần một tháng sau khi xảy ra sự việc, chúng tôi đã đến Giáo xứ Dũ Lộc, thuộc xã Kỳ Trinh, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh thì sự việc hoàn toàn khác.

Từ mối đe dọa nguồn sống của bãi xỉ than nhiệt điện Vũng Áng

Xã Kỳ Trinh, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh có thôn Hòa Lộc là thôn toàn tòng công giáo với 1.800 giáo dân, một xứ đạo từ lâu đời được xây dựng ở đây với bao công sức, xương máu của cha ông họ ở vùng đất khô cằn nắng cháy này. Người dân ở đây hiền lành, chất phác và chịu khó cần cù lam lũ từ bao đời nay sống thuận hòa êm đẹp. Những cánh đồng lúa bên cạnh những ao đìa nuôi thủy sản nước lợ như tôm, cua kết hợp nguồn lợi thủy sản đã đảm bảo đời sống yên bình cho họ xưa nay.

Bỗng nhiên, vùng Vũng Áng thuộc huyện Kỳ Anh được bán cho Tàu với thời hạn 70 năm đã làm xáo trộn cuộc sống của họ cũng như cả vùng đất yên bình trong khu vực trọng yếu của đất nước này. Trong dự án đó, hạng mục Nhà máy nhiệt điện Vũng Áng đã quy hoạch bãi đổ xỉ than ngay cạnh bên làng của Giáo xứ Dũ Lộc. Bãi xỉ than chiếm của dân một diện tích 131 ha, chiều cao của bãi xỉ 30 mét. Công suất của bãi xỉ là hơn một triệu tấn xỉ than mỗi năm. Nơi gần nhất của bãi xỉ cách nhà dân chỉ 20m, chỗ xa nhất cũng chỉ có 500 mét.

                                    Một trong 3 nhà máy nhiệt điện ở Vũng Áng.  Hình: Internet.

Không chỉ có bãi xỉ than, ngay tại khu vực gần cầu Hòa Lộc, một đập chắn nước được quy hoạch xây dựng ngay sát làng. Điều này đe dọa nguồn sống bằng hải sản, đầm đìa nuôi tôm cá cũng như chất thải của cả khu vực đổ về cho người dân ở đây được hưởng. Ngoài ra, là sự lụt lội và sự đe dọa đời sống mỗi khi xả đập hoặc có sự cố nào đó như thường xảy ra.

Nói tóm lại, đời sống người dân nơi đây như đã được đặt trước một tương lai hết sức bấp bênh và mờ mịt.

Kể từ đó, người dân sống bất an, ngày đêm như ngồi trên đống lửa vì sự đe dọa đến cuộc sống của họ và con cháu họ sau này.

Từ những năm 2010, người dân Dũ Lộc đã gửi đơn kêu cứu khắp nơi, đề nghị các cơ quan và chính phủ nghiên cứu lại việc đặt bãi thải nhà máy nhiệt điện Vũng Áng, bởi nếu được xây dựng, sẽ triệt môi trường sống của họ.

Ngày  27 tháng 12 năm 2010, một lá đơn tập thể toàn dân ký đã gửi đến các cấp từ Tỉnh đến Trung ương và cả giáo quyền.

Lá đơn tập thể đã nêu rõ tác hại của việc ảnh hưởng đến môi trường rõ ràng như sau: Có rất nhiều chất độc hại trong xỉ than: Theo các tài liệu mà chúng tôi có được và nhất là qua tài liệu mà cán bộ huyện Kỳ Anh gửi kèm để tham khảo thì trong xỉ than có rất nhiều chất độc hại: chẳng hạn như trong xỉ than có chứa một số kim loại nặng có độc tính cao (Mn, Cr, Cu2, Hg2, As, Pb,…), nước trong bãi xỉ thường có hàm lượng cặn, kim loại độ cứng cao, độ Oxy hoà tan giảm và chứa nhiều các khoáng chất như SO2, HCO3, CL, CO3 … Nếu nước trong bãi xỉ tràn ra môi trường do nguyên nhân nào đó như tràn đập chắn xỉ, vỡ đập, thấm qua đập…) sẽ gây ô nhiễm môi trường nước biển khu vực. Tác hại của các khí Oxít(SOx, NOx) rất nguy hiểm đối với sức khoẻ con người…, rồi đến ô nhiểm bụi từ xỉ than và nước ngầm. Bãi thải xỉ than nằm đầu ngọn gió đông-nam và đầu nguồn nước chảy với độ cao so với mặt bằng nhà dân chếch khoảng 2-3 m thì không thể tránh được tầng nước ngầm. Cũng theo tài liệu: Trong xỉ than có chất Lưu huỳnh và cả chất Thuỷ Ngân sẽ ngấm theo dòng nước ngầm và có thể đi vào các giếng nước của dân. Đây là những nguy cơ nhã tiền và không thể tránh khỏi”.

Chính quyền và nhà đầu tư không có các biện pháp có thể khắc phục được hậu quả: Như trên đã nói, hậu quả ô nhiễm  môi trường là rất nặng nề và ảnh hưởng trực tiếp đến sức khoẻ người dân, sự sống và giống nòi nhưng khi đã xẩy ra ô nhiễm thì chắc chắn hậu quả lúc đó là khôn lường và không thể khắc phục được. Bản thân chính quyền và nhà đầu tư chưa dự kiến hết các tác hại của bãi xỉ than và vì thế cũng chưa đưa ra được các biện pháp dự phòng, thậm chí còn cho rằng không có ô nhiễm”.

Sở dĩ, họ phản ứng bởi họ đã có kinh nghiệm về những dự án, những công trình của nhà nước như sau: “Thực tiễn tại địa phương này cách đây 6 năm nhà nước làm dự án nước lấy từ núi để cung cấp cho dân qua các bể chứa với kinh phí 500 triệu đồng. Dự án hoàn thành được hơn một tháng thì đã rò rĩ và rồi chưa đầy 2 tháng thì tất cả các bể không còn chứa được một giọt nước nào đành phải bỏ hoang. Và cuối cùng không ai chịu trách nhiệm để xử lý. Đây mới chỉ là một dự án nhỏ chưa phải là dự án lớn mà còn như thế thì liệu cấp chính quyền xử lý như thế nào nếu bãi xỉ than ô nhiễm với hậu quả lớn hơn rất nhiều lần”.

Lẽ ra, nếu có một nhà nước, một chính quyền “Của dân, do dân, vì dân” thì chắc chắn không ai không thấy những tiếng kêu chính đáng của người dân cần phải khẩn trương được giải tỏa và đáp ứng. Thế nhưng, những tiếng kêu của họ cứ như đá ném ao bèo và không được nơi nào đếm xỉa.

Chính vì thế, người dân nơi đây đã có những phản ứng khá mạnh: “Chúng tôi không có ý thức chống lại chính quyền và nhà đầu tư nhưng chúng tôi không thể làm ngơ trước việc môi trường, sức khoẻ con người và nòi giống bị đe doạ và huỷ hoại. Vì thế, toàn thể giáo dân sẽ không đồng ý để dự án được triển khai ký dự án chưa thực sự khả thi về bảo vệ môi trường, môi sinh.”

Khi nhà nước đưa những đội đo đạc về để đo đất, cắm mốc ruộng của họ, thậm chí cho cán bộ vào tuyên truyền, chia rẽ họ, giáo dân đã nhất loạt tẩy chay. Đã có những lúc, nhà nước đưa công an đến nhằm uy hiếp họ nhưng không có tác dụng.

Nhà nước giải thích rằng thì là bãi xỉ than sẽ không gây ô nhiễm môi trường, sẽ dùng để sản xuất gạch không nung, sẽ thế nọ, sẽ thế kia… nhưng không hề dám cam kết và khảng định điều họ nói.

Kết quả là những lời hứa được đưa ra, rằng sẽ đưa những hộ dân nơi đây đến khu vực tái định cư, để đảm bảo cuộc sống của họ không bị đe dọa bởi bãi thải của nhà máy. Thậm chí, một khu vực đã được chỉ định để lập khu tái định cư cho họ nhưng rồi bỏ dở khi mới san ủi được một phần rồi thôi.

Cứ thế, người dân sống trong sự nơm nớp, lo sợ cho đời sống của mình, cho tương lai con cái của mình và cho toàn thể cộng đồng đã hình thành và xây dựng bằng xương máu của họ bao đời nay.

Nhãn tiền vụ Bình Thuận hôm nay

Chiều 15/4, trên quốc lộ 1A đoạn qua xã Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong (Bình Thuận) hàng trăm người dân địa phương tiếp tục dùng bàn ghế, đá, gạch làm chướng ngại vật đưa ra giữa lòng đường chặn xe để phản đối Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 2 gây ô nhiễm môi trường.  Người dân đã phải dùng đến bom xăng để chống lại việc nhà cầm quyền cho công an đến trấn áp họ. Việc biểu tình phản đối của người dân, đã khiến dòng xe cộ trên đường Quốc lộ 1A ùn tắc dài đến 50 km.

Sở dĩ có điều đó, là những người dân ở đây đã không thể chịu đựng nổi sự ô nhiễm của nhà máy nhiệt điện do Trung Quốc xây dựng ở đây, mạng bụi bặm đến cho mọi ngõ ngách đời sống người dân. Điều ai cũng có thể thấy, là sự ô nhiễm đến nguồn nước, không khí và mọi mặt của cuộc sống của họ bị đe dọa hết sức nghiêm trọng.

Nhà nước lại dùng con bài cảnh sát, công cụ, công quyền, phát loa… để trấn áp người dân. Nhưng, khi dồn người dân đến đường cùng, không còn con đường nào để sống, thì họ chỉ còn mỗi cách duy nhất là phản kháng. Sự đồng lòng của người dân và sự chú ý của công luận đã đặt nhà nước vào sự lúng túng. Cuối cùng, họ đành phải chấp nhận dừng việc vận chuyển xỉ nhiệt điện, thi hành các biện pháp để người dân nguôi giận.

Sau đó, nguyên nhân được xác định là do khi xây dựng nhà máy nhiệt điện, nhà nước đã không lường trước được hậu quả của việc phát tán tro xỉ ảnh hưởng đến đời sống người dân. Và thế là… huề.

Cách duy nhất có thể làm, lại là di chuyển dân, coi như mọi việc đã rồi và đó là cách hữu hiệu nhất để buộc người dân rời khỏi nơi chôn rau cắt rốn bao đời với bao nhiêu tài sản, vườn tược, cây cối cũng như mọi nếp sống văn hóa của họ một cách nhanh chóng.

Tương lai của Dũ Lộc ngày mai

Nhiệt điện Vũng Áng gồm 3 nhà máy được xây dựng đã gần hoàn thành, cũng lại là một nhà máy nhiệt diện do Trung Quốc xây dựng. Ở khu Vũng Áng mà nhà cầm quyền đã bán cho Tàu 70 năm này, tất cả từ điện, đường, đất, nước, và bến cảng… đều được bán trọn. Ở đó, người Tàu xây dựng trong một khu đất mấy chục km vuông biệt lập. Họ đào hào sâu 10m, rộng 10m và có hàng rào bên ngoài. Người dân không được lai vãng đến trong vùng đó. Nói cách khác, đó như một vùng Tô giới của Tàu ngay tại điểm yếu huyệt nhất của Việt Nam. Hậu quả của khu CN Vũng Áng này đối với đất nước như thế nào, nhiều người đã phân tích. Riêng đối với người dân xung quanh, nó cũng đã gây biết bao tai họa.

Trước những tiếng kêu của người dân Dũ Lộc, nhà cầm quyền đã không đếm xỉa đến những ý kiến, nguyện vọng chính đáng của họ mà hình thành một quan niệm coi người dân như kẻ thù.

Những công trình đe dọa cuộc sống của họ vẫn được lập dự án, được xây dựng bất chấp sự phản đối. Một đập chắn xả nước ngay trước của Dũ Lộc đe dọa việc sinh tồn và sản xuất của người dân đã được triển khai.

Những dự án, công trình của nước ngoài được tiếp tay của nhà cầm quyền nhưng lại triệt đường sống của người dân, thì điều đó chẳng khác gì việc “nối giáo cho giặc” mà cha ông ta thường nhắc nhở.

Nếu như, nhà cầm quyền Bình Thuận đã thành công trong việc xây dựng xong nhà máy nhiệt điện của Trung Quốc, đẩy đời sống người dân vào chỗ tiêu vong bởi ô nhiễm môi trường, thì ở Dũ Lộc, Kỳ Trinh, Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, người dân đã sớm ý thức được quyền sống của mình cũng như hậu họa của việc đó và đã có những phản ứng dữ dội.

Nhưng, cũng nếu như nhà cầm quyền Bình Thuận còn biết – theo lời công chủ tịch Tỉnh nói – rằng họ đã không dùng bạo lực khi người dân đang phẫn nộ, thì ở Hà Tĩnh, nhà cầm quyền đã chủ động dùng bạo lực đối với người dân ngay từ đầu trong vụ việc ngày 6/4/2015.

(Còn nữa)

Hà Tĩnh, ngày 2/5/2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Thánh lễ cầu nguyện cho Công lý – Hòa bình tại Việt Nam tháng 4 năm 2015 đã được tiến hành tại Dòng Chúa Cứu Thế, Thái Hà, Hà Nội vào tối Chúa Nhật 26/4/2015. Thánh lễ cũng cầu nguyện cho hai nạn nhân là bà Maria Nguyễn Hồng Lương (62 tuổi) trú tại số 9 ngách 55/37 Hoàng Hoa Thám (Ngọc Hà, Ba Đình, Hà Nội) bị chết khi đến UBND Phường Điện Biên với rất nhiều nghi vấn, đồng thời cầu nguyện cho anh Nguyễn Văn Dũng ( Biệt danh Dũng Phi hổ) bị bắt trái pháp luật khi anh đi trên Bờ Hồ Hoàn Kiếm và bị truy tố tội gây rối trật tự công cộng một cách vô lý mà thực chất, chỉ vì anh mặc chiếc áo có phù hiệu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.


Thánh lễ đồng tế với sự tham dự của khoảng gần 4000 giáo dân do linh mục Tân bề trên Chánh xứ Thái Hà, Giuse Trịnh Ngọc Hiên chủ tế với sự tham dự của một số anh chị em ngoài Công giáo. Linh mục Giuse Nguyễn Thể Hiện giảng lễ. Bài giảng đã nêu lên ý nghĩa của việc dấn thân trong vai trò người tín hữu Kito giữa cuộc sống xã hội Cộng sản mà họ đã lấy mục đích mơ hồ, ảo tưởng để biện minh cho phương tiện bạo tàn, gây thảm họa cho dân tộc như nạn đàn áp, hà hiếp người dân, những bất công xã hội và những hệ lụy của bạo lực.

Sau Thánh lễ là buổi thắp nến cầu nguyện co Công lý – Hòa bình. Hàng ngàn người đã tập trung cầu nguyện cho các nạn nhân, cho dân tộc và đất nước Việt Nam.

Một số hình ảnh thánh lễ và Thắp nến cầu nguyện hôm nay:

Bài giảng Thánh lễ tối nay:

Hà Nội, ngày 26/4/2015

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Những ngày gần đây, trên mạng xã hội một số thông tin cho rằng Tân Giám tỉnh Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam đã cấm việc giúp đỡ Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa qua vụ việc tạm hoãn khám sức khỏe cho một số TPB vừa qua.

Nhân dịp Tân Giám tỉnh Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam (DCCT) ra Hà Nội, chúng tôi có dịp tiếp xúc và phỏng vấn trực tiếp ngài Giám tỉnh. Những thông tin của Giám tỉnh DCCTVN khẳng định rằng: Ngài không hề và chưa bao giờ ra lệnh cấm giúp đỡ Thương phế binh Việt Nam Cộng hòa. Về cá nhân, em trai ngài cũng là Thương phế binh VNCH.

Trong hội trường DCCT Hà Nội, hôm nay mất điện cả ngày, chúng tôi đã đặt những câu hỏi khá thẳng thắn, nội dung như sau:

JB. NHV:  Con chúc mừng cha vừa được bầu làm Giám tỉnh DCCT nhiệm kỳ mới, xin chúc cha có được sự quan phòng của Thiên Chúa để có thể đảm đương được nhiệm vụ khó khăn này. Nhân dịp gặp cha ở đây, con xin có một số câu hỏi xin được đặt ra và xin cha giải thích cho được hài hòa và cho rõ ràng.

Thứ nhất, là nhiệm kỳ mới bắt đầu, vậy thì có thay đổi gì của Tỉnh dòng trong nhiệm kỳ mới này hay không?

Giám tỉnh DCCTVN: Trong Tỉnh dòng có nhiều lãnh vực lắm, cộng đoàn, đào tạo, tông đồ, truyền giáo và những vấn đề quản trị nữa. Những sự thay đổi, nếu có những gì tốt thì không có lý do gì để thay đổi cả. Những gì cần thay đổi thì chúng tôi sẽ thay đổi, nhưng việc thay đổi đó không phải là việc của cá nhân tôi. Việc thay đổi đó là phải Hội đồng Quản trị, Hiện nay thì chúng tôi đang có kế hoạch mục vụ tông đồ để định hướng cho những việc làm của Tỉnh dòng.

JB.NHV: Thưa cha, việc định hướng cho mục vụ tông đồ hiện nay cũng chưa có cụ thể phải không ạ. Vậy nhưng cha có thể nói cho con chút gì đó về kế hoạch trong thời gian tới của nhà dòng nó như thế nào không thưa cha?

Giám tỉnh DCCTVN: Kế hoạch tông đồ mục vụ của chúng tôi, chúng tôi đã bắt đầu làm việc trong mấy tháng vừa qua. Chỉ trong một thời gian ngắn nữa thôi, chúng tôi sẽ phổ biến cho tất cả các cộng đoàn của chúng tôi. Như vậy, khi có kế hoạch mục vụ, chúng tôi sẽ dựa trên cái đó để hành động. Nhưng Kế hoạch mục vụ dựa trên nền tảng Giáo huấn của Hội thánh, dựa trên những hướng dẫn của các vị mục tử Giáo hội địa phương, dựa trên Hiến pháp. dựa trên quy luật, dựa trên chỉ đạo của Trung ương Dòng và dựa trên ý kiến đồng thuận của Hội đồng quản trị. Chúng tôi sẽ có một kế hoạch cụ thể trong thời gian tới chắc chắn mọi người sẽ biết.

JB.NHV: Thưa cha, như vậy là cho đến bây giờ, Nhà dòng đang làm kế hoạch, chưa có kế hoạch cụ thể. Nhưng, vừa qua có một việc là tạm hoãn việc khám bệnh cho một số anh em Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa (TPB). Việc đó đã gây ra một số lời đồn đoán rằng cha đã cấm việc giúp đỡ TPB. Vậy cha nghĩ thế nào về việc giúp đỡ TPB?

Giám tỉnh DCCTVN: Ý kiến của bản thân tôi, việc giúp anh em TPB là điều tốt, điều cần. Nếu những anh em đó có những nhu cầu mà mình có thể giúp được thì mình phải giúp. Điều đó tôi không hề và tôi chưa bao giờ ra lệnh cấm. Đó là điểm tôi phải khẳng định bởi lẽ có rất nhiều lời đồn đoán. Có lẽ họ không biết rõ chuyện này.

Hôm nay, tôi khẳng định tôi chưa bao giờ cấm. Và cụ thể là em tôi cũng là một TPB, không có lý do gì mà tôi không ủng hộ việc giúp đỡ anh em TPB. Tôi ủng hộ việc đó, đó là điều tốt.

JB.NHV: Thưa cha, như vậy là con hiểu ra vấn đề là việc vừa qua có những lời đồn đoán như vậy, cha đã không có ra lệnh cấm cũng như chưa có một hành động nào ngăn cản việc khám sức khỏe của anh em TPB vừa qua. Việc tạm hoãn, chỉ là vấn đề sử dụng các cơ sở của nhà dòng cho việc đó. Vậy thì việc sử dụng các cơ sở của nhà dòng cho các hoạt động thì nó thế nào thưa cha, xin cha cho con biết?

Giám tỉnh DCCTVN: Về việc sử dụng các cơ sở cũng như việc nhân danh Nhà dòng để làm một việc gì, trước tiên, phải được sự đồng ý của người có trách nhiệm. Đồng thời có sự đồng thuận của những anh em trong cộng đoàn. Để một việc gì mình làm, một việc bác ái, một việc mục vụ, một việc giúp đỡ, thì nó phải là một việc chung, chứ không phải là việc cá nhân, cho nên cần phải có sự đồng thuận của anh em. Khi chưa có sự đồng thuận thì có thể gây chia rẽ.

Vậy cho nên, khi làm một việc gì phải có sự đồng nhất với nhau, thì khi ấy việc làm mới đưa đến kết quả vừa tốt đẹp và thực sự có giá trị.

JB.NHV: Thưa cha, con cảm ơn cha đã chia sẻ cho chúng con biết những vấn đề mà chúng con cũng như cộng đồng mạng và nhiều người khắp nơi đang phân vân qua những lời đồn đoán vừa qua về những vấn đề đã xảy ra. Rất cảm ơn cha đã nhận lời về cuộc phỏng vấn hôm nay. Xin chúc cha được sự thành công và có sự phù hộ để hoàn thành sứ mệnh của mình.

Giám tỉnh DCCTVN: Xin cám ơn anh

Video Clip cuộc phỏng vấn:

Hà Nội, ngày 20/4/2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 17/04/2015

Về những thông tin từ Dòng Chúa Cứu thế

Vài hôm nay, có nhiều người nhắn tin, hỏi về việc có những thay đổi gì đó ở Dòng Chúa Cứu thế (DCCT), nhân việc hủy bỏ cuộc gặp gỡ tri ân Thương phế binh VNCH. Thậm chí có người còn cho rằng có bàn tay cộng sản hoặc nọ kia thò vào nhà dòng… Thế rồi nhiều người mạnh mồm lên án gắt gao, rằng là điều luật nọ, trách nhiệm kia phải làm mà tại sao không.

Trách nhiệm không của riêng ai

Riêng tôi có suy nghĩ rằng: Việc lên tiếng, hành động, đóng góp cho xã hội Việt Nam tiến bộ hơn, nhất là thoát khỏi nạn độc tài Cộng sản là việc chung của tất cả mọi người, không chia riêng cho bất cứ ai, không cho riêng một dòng tu, một tôn giáo, một hội nhóm hoặc một tổ chức nào. Mọi cá nhân trong đất nước này phải coi đó là một nhiệm vụ của mình không một ai được miễn trừ.

Do vậy, việc lên tiếng, đấu tranh, giúp đỡ người nghèo khổ, tri ân các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa  hoặc bất cứ hành động bênh vực người yếu thế cô đơn trước bạo tàn cũng như nâng đỡ những người cần Công lý và sự thật… không chỉ dành riêng cho DCCT. Bởi bên cạnh DCCT, còn biết bao nhiêu hội đoàn, dòng tu, tổ chức khác nữa và ai cũng có những nhiệm vụ riêng của minh. Đồng thời bên cạnh Giáo hội Công giáo chỉ chiếm gần 1/10 dân số, xã hội Việt Nam với hơn 90 triệu dân gồm nhiều tôn giáo, hội đoàn khác nhau. Chẳng lẽ họ được miễn trừ trách nhiệm với sự nghiệp chung?

Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam với chỉ khoảng 300 linh mục, tu sĩ những năm qua đã có nhiều cống hiến lớn lao cho Giáo hội Công giáo và đất nước này, điều đó không ai phủ nhận. Nhưng liệu có phải vì vậy thì DCCT lại vẫn cứ phải đứng mũi chịu sào trong mọi điều kiện, mọi hoàn cảnh. Nếu không là sẽ bị lên án?

Đã chấp nhận dấn thân thì phải chết?

Trước đây, khi một số người đấu tranh dân chủ cho Việt Nam bị bắt và trên truyền hình nhà nước xuất hiện một đoạn video nhận tội, nhiều người ngay lập tức đã buông tiếng phê phán, chửi rủa, thậm chí là quy kết rằng người nọ là công an cài vào, người kia là giả dạng… Thôi thì đủ cả các cách kết tội. Mặc dù chưa ai có đủ khả năng để xác định tính xác thực của những đoạn video đó là khả tín. Thực tế, thì sau khi những người đó ra tù, người ta mới vỡ lẽ ra những xảo thuật của CS trong vụ án của họ.

Tôi đã gặp một người suốt ngày trùm chăn, lánh mặt tất cả những cuộc đấu tranh, thậm chí sợ cả một lời nói, một cái nhìn về phía những người đấu tranh dân chủ. Nhưng lại rất to miệng chửi bới những người này, nào là “phản bội”, “hai mang”, “hèn nhát”. Tôi hỏi anh ta:

– Vậy, theo anh, thì việc đấu tranh của họ là công việc của ai, của riêng họ hay của chung mọi người? Nếu là việc chung, thì họ có nhận tiền công của anh, hoặc của người khác để đấu tranh thay hay không? Nếu không thì cớ sao anh có quyền ngồi im, chỉ để chỉ trích họ khi mà họ đã đóng góp quá khả năng mà họ có thể?

– Nhưng đã chấp nhận đấu tranh thì không được hèn nhát, nhận tội.

– Ai quy định cho họ là không được gục ngã, không được nhận tội nếu việc nhận tôi có lợi cho họ và thậm chí có thể có lợi cho việc đấu tranh? Chính anh còn nợ họ những việc họ đã làm thay anh nhưng anh cố tình lờ đi mà không ai thèm nhắc.

Thực tế, cuộc đấu tranh dân chủ, tiến bộ xã hội cho Việt Nam không thể giống như cách làm của nhà cầm quyền CSVN, trong khi công an ăn lương của dân lo hà hiếp dân thì việc bắt cướp, bảo vệ người dân lại giao cho các “Hiệp sĩ”

Cứ không ưa cho là Việt Cộng có phải là tư duy dân chủ?

Trở lại việc DCCT thời gian qua có những thay đổi về tổ chức, nhân sự. Đó là những việc làm thường xuyên theo quy luật của Dòng, không ai có thể can thiệp.

Những nhân sự được bầu lên bằng lá phiếu bầu cử bình đẳng, dân chủ thật sự chứ không phải theo cách bầu cử Cộng sản. Vậy thì nhân sự, tổ chức của Dòng là ý nguyện của toàn thể mấy trăm con người được thể hiện qua cuộc bầu cử đó. Điều này đòi buộc bất cứ ai cũng phải tôn trọng. Từ nhân sự, những đường hướng, cách phục vụ và hành động của nhà Dòng được thực hiện theo quy luật và nguyên tắc của nhà dòng thiết nghĩ không có ai có thể can thiệp. Bởi đó chính là nguyện vọng của toàn thể hội dòng.

Thậm chí, ngay cả những người đã không bỏ phiếu bầu lên nhân sự đó, cũng phải tôn trọng kết quả bầu cử mà tôn trọng nhân sự cộng đồng đã bầu lên. Câu chuyện ứng viên đảng Cộng hòa John McCain đã kêu gọi tất cả người dân Mỹ cùng ông chúc mừng chiến thắng của đối thủ đảng Dân chủ khi ông Barack Obama được bầu làm Tổng Thống vẫn là bài học dân chủ rất sâu sắc đấy thôi.

Việc một nhân sự mới, có những đường hướng mới và cách hành động ra sao, đã có cả cộng đoàn DCCT và Lề luật của hội Dòng quy định. Thiết nghĩ chưa đến mức để những người ngoài phải nhắc nhở và lo hộ.

Thông thường, cuộc đấu tranh cho dân chủ, nhiều rất hăng hái nhưng vẫn với tư duy không theo ý mình, không như mình nghĩ, không làm theo mình thì đều là… Cộng sản. Thậm chí không ngại ngần kết án người kia là Cộng sản, là an ninh, là Việt Cộng. Liệu đó có phải là tư duy dân chủ  thật sự?

Thậm chí, có người còn suy diễn một cách rất ngây ngô và thiếu căn cứ theo kiểu nói lấy được rằng: “Đi tìm một lý do cho những thay đổi tại nhà thờ Chúa cứu thế, Kỳ Đồng, ít có ai tin rằng đây là một nhiệm vụ được giao từ tòa Tổng giám mục mà linh mục Nguyễn Ngọc Bích phải thi hành. Cũng có giả thuyết cho rằng, hành động của ông Bích có đích đến là chức giám mục của Dòng Chúa cứu thế, vốn đang để trống.”.

Quả thật, là một tín hữu Công giáo từ nhiều đời nay, nhưng cho đến nay chưa bao giờ tôi nghe đến Giám mục của Dòng Chúa Cứu thế (?) Bởi xưa nay, tôi chỉ biết DCCTVN có chức cao nhất là Giám Tỉnh và cao hơn nữa là chức Tổng Quyền thuộc DCCT toàn cầu chứ chưa nghe nói DCCT có Giám mục bao giờ, thậm chí là “còn để trống”. Bó tay với cách suy diễn kiểu không ưa đổ thừa cho xấu này, không biết tác giả này có thấy cái ghế đó ở chỗ nào không?

Cần tôn trọng sự lựa chọn

Chuyện của một dòng tu, có những thay đổi hoặc điều kiện nào đó là việc của họ khi việc đó là việc chung mà cả cộng đoàn đã lựa chọn. Dù cho ngày mai, DCCT có tiếp bước con đường đã đi, tiếp nối những việc họ đã làm hay không, thì điều đó cũng cần được tôn trọng. Trừ khi họ đi ngược những quy luật, những nguyên tắc luân lý, đạo đức một cách rõ ràng ảnh hưởng đến những vấn đề chung.

Không thể vì chuyện một người chuyên làm từ thiện nay có lý do nào đó, nhà bận việc hoặc ốm đau, hoặc túng quẫn không đi làm từ thiện được thì đưa lên chửi rủa. Trong khi nhà mình và cả làng thì đóng cửa im ỉm không bao giờ mở ra nhưng luôn được miễn trừ chỉ vì cả làng không ai quan tâm.

Cũng không thể vì họ không có sự lựa chọn giống mình, thì nhất định họ đã là thù địch và tìm mọi cách để bôi xấu hoặc chê trách. Mình cần xem lại mình đã làm được gì cho phong trào chung trước khi chê trách những con người, những tổ chức đã dấn thân không mệt mỏi cho mục đích đó.

Bởi những tư duy đó, cũng là những mầm mống của sự phản dân chủ mà thôi.

Hà Nội, ngày 17/4/2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 17/04/2015

Những tên đầy tớ vô dụng

“Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng” (Mth. 25,30)

Đầy tớ

Đầy tớ, theo định nghĩa Tiếng Việt, đó là người đi ở với ông chủ.

Như vậy, người đầy tớ được ông chủ nuôi và trả tiền để phục vụ những yêu cầu của ông chủ giao cho. Yêu cầu cần có của người đầy tớ là phải trung thành, tận tụy và hoàn thành những công việc được giao có lợi nhất cho ông chủ của mình. Những kẻ làm đầy tớ không trung thành, vô dụng, ông chủ sẽ sa thải không thương tiếc để tìm những người đầy tớ khác đủ năng lực, sức khỏe cũng như khả năng hoàn thành các công việc được giao. Xã hội sẽ lên án, nguyền rủa những tên đầy tớ phản trắc đối với ông chủ là người đã bỏ tiền của, công sức nuôi nấng, dạy dỗ và giao cho nó tài sản, tính mạng của mình với một lòng tin.

Ở Việt Nam trước đây, trong xã hội phong kiến, những người đầy tớ và ông chủ được xác định vị thế, tư cách rõ ràng cũng như những quy định xã hội rất rành mạch về mối quan hệ này. Ở đó, ông chủ được quyền thuê hoặc không, nuôi dạy và sử dụng các đầy tớ để phục vụ cho mình hoặc cho xã hội.

Thế nhưng. Sau khi người Cộng sản cướp được chính quyền ở đất nước này, họ tự nhận họ là đầy tớ của nhân dân. Trong di chúc được công bố, Hồ Chí Minh viết rằng đảng Cộng sản “là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”. Như vậy, người Cộng sản đã tự nhận về họ thân phận đầy tớ, mà lại là đầy tớ “thật trung thành” hẳn hoi. Nghĩa là không phải là loại đầy tớ đểu, đầy tớ phản chủ, đầy tớ nói một đằng làm một nẻo và nhất là không phải là loại đầy tớ bán chủ mình hay hơn nữa là đàn áp chủ mình cướp của giết chủ.

Sự trung thành của tầng lớp “đầy tớ” mới

Thông thường trong cuộc sống, người ta không chỉ nghe lời nói, mà người ta nhìn những việc làm để đánh giá mức độ trung thành, mức độ tử tế của anh đến đâu. Một người ra ngoài xã hội cứ luôn tỏ ra yêu người, thương kẻ khác, luôn nói những điều đạo đức cao sang. Nhưng thực tế thì đối xử tàn bạo bất nhân với vợ con, dối trá như cuội… thì dần dần sẽ bị vạch mặt và không thể che giấu những sự thật ấy.

Ngay từ khi mới cướp được chính quyền, anh “đầy  tớ mới” này đã “bắt rễ, xâu chuỗi” với những đầy tớ cũ để tiến hành một cuộc lật đổ và cướp bóc trắng trợn của những ông chủ trong cái gọi là “Cải cách ruộng đất” (CCRĐ). Ở cuộc CCRĐ ấy, những đầy tớ cũ được đám đầy tớ mới  huấn luyện những màn đấu tố để “vạch trần tội ác bóc lột” của những ông chủ, lấy đó làm cái cớ để cướp, giết không ghê tay. Hàng nghìn ông chủ đã bị giết hại. Tất cả tài sản, ruộng đất của hệ thống ông chủ đã được đám đầy tớ mới lấy sạch, cướp sạch.Đám đầy tớ này được đổi ngôi, trở thành những ông chủ của đám “đầy tớ mới”. Thế rồi, đám ” đầy tớ mới” tự xưng vừa là lãnh đạo, vừa là đầy tớ người dân.

Qua một thời gian dài mấy chục năm làm “đầy tớ nhân dân” đã không thể che giấu bản chất của mình.

Đầy tớ không hơn chủ

Đó là câu Kinh Thánh có từ hàng ngàn năm nay, được phổ biến khắp cả địa cầu và chưa ai phản đối ý nghĩa của nó, nó như một nguyên tắc, một quy luật xã hội bất biến. Duy chỉ có ở Việt Nam, câu nói này không đúng nghĩa thực tế trong đời sống xã hội được gọi là Thiên đường XHCN.

Những ví dụ sau đây nói lên sự ngược đời và là sự giễu cợt đối với những nguyên tắc xã hội cũng như nếp luân thường đạo lý trong xã hội loài người.

Lẽ thường, đầy tớ phải trung thành với ông chủ, chỉ nhận những phần công, phần thưởng của mình do ông chủ định đoạt và ông chủ mới là người quyết định tài sản của mình được sử dụng ra sao. Đầy tớ phải vâng lời và thực hiện những ý định của ông chủ. Còn ở đây thì ngược lại.

Đảng Cộng sản, tự nhận là đầy tớ trung thành, tận tụy với nhân dân, nhưng tự giành cho mình quyền lãnh đạo toàn bộ hệ thống ông chủ của đất nước. Ở vị trí lãnh đạo, họ thoải mái tiêu tiền của ông chủ mà không cần biết ý kiến của ông chủ ra sao. Những hậu quả họ làm ra, ông chủ cứ vậy gánh chịu mà không dám ho he, không dám ý kiến ngược lại.  Bởi ý kiến ngược lại đã có nhà tù.

Đám đầy tớ bày đặt những trò giả hiệu cho ông chủ cứ vậy mà diễn theo kịch bản trong những cái gọi là bầu cử, lấy ý kiến, góp ý… Tất cả những ý kiến khác đều bị trừng trị bằng nhiều biện pháp. Thông qua những tổ chức do đám đầy tớ “lãnh đạo” đám đầy tớ tự coi các ông chủ như những con nợ buộc phải coi mình như cha mẹ và tổ tiên.

Những chủ trương, đường lối mà “đầy tớ” đưa ra, ông chủ chỉ biết nhắm mắt thực hiện. Những người có ý kiến không đồng tình, lập tức được xếp vào thế lực thù địch không cần bản án.

Đám đầy tớ mặc nhiên giành cho mình quyền quyết định mọi vấn đề thuộc vận mệnh, tài sản và tính mạng của ông chủ mà không cần biết ông chủ có đồng ý hay không.

Đám đầy tớ mặc nhiên đặt mình ra ngoài vòng pháp luật, cái gọi là “pháp luật” do đầy tớ đưa ra, chỉ nhằm trói buộc ông chủ nằm trong vòng kim cô của mình.

Đám đầy tớ mặc nhiên cho mình được quyền định đoạt về lãnh thổ, đất đai mà đám ông chủ đã bao đời gây dựng, bảo vệ.

Thế rồi, hậu quả là đất nước tồn tại hàng chục triệu “ông chủ” đói rách, nghèo túng đến cùng quẫn vẫn phải giương mắt nhìn tài sản, đất đai, tài nguyên vào tay các đầy tớ xây dựng dinh thự, ăn chơi phè phỡn trên tài sản của chính mình. Điều các ông chủ duy nhất được tự do là nộp thuế.

Những người “đầy tớ mới” qua một thời gian ở vị trí “đầy tớ” của mình, giàu lên nhanh chóng một cách vô lý. Ai chỉ nhìn qua cũng thừa biết, với xuất phát điểm và tài năng của đám đầy tớ này, thì chỉ có ăn cắp mới có thể có những đống tài sản khổng lồ như vậy trong tay.

Ngược lại, đất đai, tài sản của cha ông muôn đời để lại của các ông chủ dần dần rơi vào tay đầy tớ không chỉ bằng những cuộc cải cách, mà bằng dự án, bằng quyết định, chủ trương lớn nhỏ. Thực chất là những cuộc cướp trắng trợn vẫn diễn ra từ ngày đám đầy tớ này lãnh đạo.

Và cả xã hội tồn tại một hệ thống ông chủ vật vờ, phiêu diêu được sự lãnh đạo tuyệt đối của đám “đầy tớ” tự xưng một cách trơ tráo.

Những tên đầy tớ vô dụng

Dù trong “chế độ XHCN ưu việt”, hầu hết các định nghĩa về công lý, công bằng xã hội đã được định nghĩa ngược lại. Chẳng hạn “Quản lý” được thay cho “Sở hữu” sử dụng đất đai. Sự ảo tưởng về một xã hội XHCN và xã hội Cộng sản được thay thế bằng “sáng suốt” hoặc trí tuệ nhân loại. Những sai lầm, tội ác được thay thế bằng những ‘thắng lợi vĩ đại”… thì thực tế cũng không thể phủ nhận được những giá trị mà loài người đã công nhận và sử dụng. Theo đúng ý nghĩa đó, chúng ta thử xét xem những đầy tớ hiện nay.

Sau gần một thế kỷ tuyên truyền, động viên cả nước đem hết mạng sống, tài sản, chết không biết bao triệu người, dân sống lầm than bao nhiêu kiếp để hướng theo con đường đi lên Chủ nghĩa xã hội. Thế rồi, đến lúc sức tàn, lực kiệt, Tổng Bí thư Đảng Nông Đức Mạnh không thể định nghĩa được cái Chủ nghĩa xã hội mà đảng của ông kêu gào gần một thế kỷ như đinh đóng cột rằng nó tốt đẹp, nó tươi sáng, nó hơn hẳn các mô hình còn lại của thế giới… là cái gì? Ông ta chỉ mơ hồ:“Chủ nghĩa xã hội sẽ dần dần sáng tỏ”, nghĩa là nó có thể là thiên đường, nhưng cũng có thể nó sẽ là địa ngục? Còn Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng lại tuyên bố: “đến hết thế kỷ này không biết đã có chủ nghĩa xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”.

Quả là những tên đầy tớ đã tự xưng là lãnh đạo sáng suốt để ông chủ đổ tài sản cơ đồ, xương máu để đi theo một con đường mà không biết nó ra sao, khi nào đến thì đó chỉ là những tên đầy tớ vô dụng.

Không cần nói xa xôi, chỉ nhìn những sự việc xảy ra gần đây, chúng ta cũng thấy rõ rệt.

Nguyễn Sinh Hùng, một trong bốn “tên đầy tớ” to nhất đã phát biểu: “Quốc hội là dân, dân quyết sai thì dân chịu chứ kỷ luật ai” để lấp liếm những tội lỗi, sai lầm mà cái gọi là Quốc Hội do đảng nặn ra đã gây ra.

Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước của nhà nước CSVN đã từng kêu lên rằng, không chỉ có một con sâu trong bộ máy, mà là cả một bầy sâu. Nhưng là người đứng đâu đất nước ông ta đã không chỉ ra được bầy sâu đó đang ẩn nấp ở đâu, làm sao để lôi nó ra khỏi vị trí đang đục khoét cơ đồ đất nước. Trái lại ông vẫn yên vị và tiếp tục “chém gió”.

Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng chính phủ, người đã từng rất mạnh mồm tuyên bố rằng: “Nếu không chống được tham nhũng, tôi sẽ từ chức”. Thế rồi, khi bị kêu gọi từ chức vì tham nhũng ngày càng lan tràn, thì ông ta ráo hoảnh: “Đảng giao thì không từ chối” để chống chế việc thực hiện lời hứa.

Rồi khi giặc đem quân giày xéo lãnh thổ, đưa quân đến thềm nhà mình, mà đám đầy tớ to nhỏ xun xoe mở cổng nhận giặc làm bạn.

Qua đó, ai cũng thấy, những đầy tớ lỗi thề, bội ước trước ông chủ của mình, nhận giặc làm bạn vàng… là những đầy tớ vô dụng và bất lương.

Ở cấp thấp hơn, càng không thể thống kê hết những ví dụ nhãn tiền.

Phan Đăng Long, Phó Ban tuyên giáo Thành Ủy Hà Nội, trong việc đám đầy tớ xua quân chặt hàng ngàn cây xanh mà ông chủ đã để lại từ bao đời với những hành động mờ ám, khi được hỏi đã dõng dạc tuyên bố: Không cần hỏi dân” thì đó là thể hiện sự bất chính của đám đầy tớ coi ông chủ không ra gì

Thế rồi, sau một thời gian làm “đầy tớ” mà theo ngôn ngữ dân gian là: “Tao là đầy tớ phục vụ nhân dân, không cho tao phục vụ tao đánh bỏ mẹ” thì họ an toàn hạ cánh với đống của cải không rõ từ đâu ra mà khủng khiếp và kinh hoàng. Không chỉ nhìn ngôi biệt thự lộng lẫy đầy ngà voi và trống đồng như của Lê Khả Phiêu hoặc ngai dát vàng phủ ngọc như cung điện của Nông Đức Mạnh, mà chỉ những tên đầy tớ “tép riu” với những lời lẽ hoành tráng như Trần Văn Truyền, nguyên Tổng Thanh tra chính phủ với hàng loạt cơ ngơi, biệt thự lộng lẫy và bát ngát nói lên rằng chủ nhân của nó là những ông vua thật sự.

Trong khi rõ ràng khi bước chân vào làm đầy tớ, họ chỉ có tay không.

Còn những ông chủ, ngày càng mỏi mòn và dần dần bị cướp sạch tài sản, lưu vong ngay chính trên quê hương mình làm dân oan, hoặc mơ mộng đổ tiền của được đi làm nô lệ cho nước ngoài.

Đây không chỉ là hiện tượng xã hội nhất thời. Không chỉ ngày nay mà từ xa xưa, trong dân vang lên những lời ai oán:

Đầy tớ thì đi Lada
Cha con ông chủ ra ga đón tàu
Đầy tớ thì ở nhà lầu
Cha con ông chủ giấy dầu che mưa
Đầy tớ chè chén say sưa
Cha con ông chủ rau dưa qua ngày…

Và cho đến hôm nay, cái mái nhà giấy dầu che mưa cũng đang bị đám đầy tớ cướp nốt.

Kinh Thánh có đoạn: “Nhưng nếu người đầy tớ ấy nghĩ bụng “chủ ta còn lâu mới về” và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và chè chén say sưa. Chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín”.

Ở đây, những tên đầy tớ hành động ngang nhiên trước mặt chủ của mình mà không ngại. Bởi bên cạnh chúng là súng đạn, là nhà tù… Thì quả thật sự bất lương và bất chính đã vượt quá mức thông thường của xã hội loài người tự cổ chí kim.

Và có lẽ, hoàn cảnh này cần ứng dụng lời dạy trong Kinh Thánh: “Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, sẽ phải khóc lóc nghiến răng” (Mth. 25,30)

Hà Nội, Ngày 17/4/2015. mùa Phục sinh 2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Khen ai khéo vẽ cho vui thế!

Vài hôm nay, cộng đồng mạng ồn ào và nổi sóng với vụ việc nhà cầm quyền Hà Nội cho đám cô hồn dư luận viên phá hoại buổi tưởng niệm 64 chiến sĩ đã hy sinh trong trận thảm sát Gạc Ma ngày 14/3/1988-2015 được một nhóm xã hội dân sự kêu gọi tổ chức tại tượng đài vua Lý Thái Tổ – Hà Nội.

Đã 27 năm kể từ ngày bị thảm sát, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, dưới “sự lãnh đạo tuyệt đối và sáng suốt” của cái đảng tự xưng “là đạo đức, là văn minh” đã không hề nhắc đến họ.

Hoạt động này của người dân là một nghĩa cử để an ủi các vong linh những người đã hiến máu xương mình cho đất nước mà không trở về. Thân xác các anh đã và đang chìm nổi đâu đó trên biển, linh hồn các anh vật vờ thê thảm phương nào không hay.

Đây là một hoạt động dân sự hết sức đáng được tôn trọng và quảng bá về lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống vì Tổ Quốc. Nó cũng nhằm giáo dục cho con cháu truyền thống uống nước nhớ nguồn, yêu nước thương nòi, đặc biệt là tinh thần quật cường trong việc bảo vệ lãnh thổ của Tổ Quốc.

Thế nhưng, không rõ cái “đạo đức”, cái “văn minh” của đảng đến đâu, mà những hành động đối với cuộc tưởng niệm đã làm cho cả cộng đồng trong và ngoài nước, từ già đến trẻ, từ trí thức đến người nông dân phải nhăn mặt bịt mũi thậm chí còn uất ức chửi tán loạn. Rằng thì là đó là những hành động lưu manh, là phản quốc, là vô giáo dục, là thiếu đạo đức… Thôi thì đủ cả các loại tính từ được sử dụng dành cho thứ “đạo đức, văn minh” cộng sản.

Ngay từ rất sớm, một đám cô hồn đã được tổ chức từ ra “chiếm lĩnh trận địa: với loa công suất lớn, với hàng loạt cờ đỏ búa liềm được làm “đạo cụ” tập nhảy nhót “Trống cơm” và các bài hát hết sức phản cảm và vô nghĩa trong ngày đại giỗ của dân tộc. Những đám thanh niên nhảy nhót với lá cờ búa liềm đỏ choét, sẵn sàng gây sự với bất cứ ai đến lễ đài vua Lý Thái Tổ. Xung quanh đó là hàng đàn, hàng lũ các đoàn thể, phụ nữ, bảo vệ, tổ dân phố và… an ninh, công an đủ loại.

Không chỉ vậy, đám cô hồn này với hàng loạt cờ búa liềm đã xông đến nơi những người đang cầm hoa tưởng niệm hương hồn các liệt sĩ mà gào thét, mà gây sự, mà khiêu khích hỗn láo, cướp băng rôn, hình ảnh bỏ chạy thục mạng… rồi hò nhau hét lên: “Như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”.

Chiếm đoạt quãng trường hò hét “Trống Cơm”

Hò hét: “Như có bác hồ trong ngày vui đại thắng – Đảng CSVN quang vinh muôn năm.”

Quả thật, không biết viên an ninh chỉ đạo hôm đó nghĩ gì mà đã cho đám cô hồn lôi ông Hồ Chí Minh tham dự vào một thất bại đau đớn, nhục nhã vì mất biển đảo của Tổ Quốc và phỉ báng các liệt sĩ và hạ nhục đất nước trong ngày đại kỵ đến thế. Họ vốn coi ông Hồ là thần, thánh cơ mà?

Không phải đây là lần thứ nhất họ tỏ rõ sự vô ơn bội nghĩa với những người đã khuất trong các trận chiến với Trung Cộng xâm lược. Mà chính tại nơi này, đã nhiều lần liên tiếp, nhà cầm quyền Hà Nội giở nhiều trò đê tiện và hèn hạ đó.

Mới đây thôi, ngày 19/1/2015, tôi cùng một nhóm người đến tưởng niệm sự kiện Hoàng Sa rơi vào tay giặc với 74 tử sĩ bị giặc giết trong trận hải chiến năm 1974 đã bị một nhóm an ninh, dân phòng, gây sự và phá hoại. Tên đội lốt côn đồ phá hoại cướp vòng hoa, đã bị bắt để đưa về đồn công an, thì công an đã đưa xe giải thoát và đến nay, dù đã có đơn hơn 2 tháng, thì lực lượng công an “giỏi nhất thế giới” vẫn “chưa tìm thấy”. (Sic)

Trước đó năm 2014, một cuộc tưởng niệm tròn 40 năm ngày Hoàng Sa rơi vào tay giặc và các liệt sĩ đã ngã xuống tại tượng đài Lý Thái Tổ với hàng trăm người dân, nhân sĩ, trí thức và các nhà báo nước ngoài có mặt. Nhà cầm quyền Hà Nội giở trò mang ra những mảnh đá và… cắt. Bụi mù mịt cả khu tượng đài vẫn không làm cho người dân nao núng rời đi. Họ giở trò dùng loa công suất lớn hét vào tai người đến tham dự và cả những nữ nhà báo nước ngoài.

Rồi cuộc tưởng niệm đồng bào, chiến sĩ đã hy sinh trên biên giới phía Bắc ngày 17/2 – Một cuộc chiến đẫm máu với hàng vạn người dân, chiến sĩ đã bị giết hại bởi những trận giết thường dân hàng loạt và tàn bạo của Cộng sản Trung Quốc, Cộng sản Việt Nam đã cố tình xóa đi cuộc chiến này trong các sự kiện – đã bị nhà cầm quyền ngăn chặn bằng nhiều trò bẩn thỉu để như gác đường, theo dõi, vận động không đi… Đặc biệt là nhà cầm quyền Hà Nội đã cho một nhóm đàn bà rửng mỡ nhảy nhót điệu hát của Tàu Cộng “Con bướm xinh” trước tượng đài Vua Lý để ngăn chặn cuộc tưởng niệm.

Không chỉ có thế, những lần bọn xâm lăng đưa quân xâm lược, bắn giết ngư dân, phá hoại sản xuất trên biển, xâm lăng bờ cõi… mà người dân biểu thị tinh thần yêu nước đã bị nhà cầm quyền Hà Nội dùng đủ mọi thủ đoạn đàn áp, bắt bớ ngăn chặn với luận điệu “đã có đảng và nhà nước lo”. Hơn thế, dù trời mưa rét cắt da, họ cũng bắt hàng đoàn thiếu nữ quần đùi , áo hở hang uốn éo trước những nơi công cộng hoặc trước tượng đài nhằm “chiếm trận địa”. Hoặc bằng những người mặc áo mưa tưới cây dưới trời mưa phùn để ngăn không cho dòng người vào tượng đài Cảm tử…

Những trò lố, những trò vui đó đã không thể nào che đậy được bản chất ý đồ của họ và nó chỉ thể hiện bản chất hèn với giặc, ác với dân mà thôi.

Đó là những sự sỉ nhục vong linh của những người đã vị quốc vong thân để giành cho họ cái chỗ ngồi hôm nay trên đầu, trên cổ dân tộc.

Những hành động đó của nhà cầm quyền Hà Nội, không khác chi hành động của những đứa con rượu chè nhảy nhót, hò hát say sưa trong tang lễ, ngày giỗ bố mẹ. Đó cũng là để thể hiện cái ” đạo đức, văn minh” cộng sản thời khi đã nắm vững ghế, cầm chắc cán dao.

Quả là nếu cụ Nguyễn Khuyến có sống lại, lại phải thốt lại câu thơ xưa:

Khen ai khéo vẽ trò vui thế
Vui thế bao nhiêu, nhục bấy nhiêu

Vì sao?

Những hành động, lời nói của nhà cầm quyền Hà Nội gần đây với phong trào dân sự, những người yêu nước đã làm nhiều người thắc mắc. Những điều thắc mắc đó một thời gian dài không có lời giải đáp bởi người ta chẳng thể nào hiểu nổi.

Tại sao nhà cầm quyền Hà Nội thừa biết rằng, những luận điệu “Đã có đảng và nhà nước lo” khi đất nước bị xâm lăng chẳng ai tin được. Bởi người dân không mù, không điếc và ở thời đại Internet đến mọi nơi, thì không dễ che lấp điều mà ai cũng thấy là biển đảo, đất đai của Tổ Quốc dần dần bị mất vào tay giặc xâm lăng dưới “sự lãnh đạo tài tình của đảng”. Thế mà họ vẫn cứ lặp đi, lặp lại?

Tại sao nhà cầm quyền Hà Nội thừa biết rằng, những trò con trẻ như chiếm khán đài, quần chúng tự phát, an ninh giả trang làm côn đồ, làm bảo vệ, thợ cắt đá… cũng không thể che giấu được sự hèn hạ bên trong là họ không dám để người dân tập trung tưởng nhớ đến những người đã ngã xuống vì Tổ Quốc. Và họ biết thừa là họ đang đi ngược lại lòng dân, trong khi lật thuyền cũng là dân mà họ không ngại làm?

Tại sao, khi giặc xâm lăng đến trước ngõ, thay vì động viên những người dân nung nấu thêm lòng yêu nước và chí khí trước ngoại xâm, thì những người cầm quyền đã sắp xếp cho con cháu đi đòi lãnh thổ đã bị mất và sắp mất khi trong tay họ? Thế rồi những hàng ngũ lãnh đạo xuất hiện với những động tác hèn hạ và những câu nói dốt nát đến độ không ngờ. Chẳng lẽ họ không biết họ nói gì?

Với sự kiện hôm 14/3 mới đây, nhà cầm quyền cho đám âm binh cầm cờ búa liềm ngăn chặn những người tưởng niệm và hò hét “Như có bác hồ trong ngày vui đại thắng”? Vì sao lại chỉ cầm cờ búa liềm?

Câu trả lời: Một con đê sắp vỡ

Đưa những thắc mắc đó nói chuyện một người bạn vốn thường hay nghiền ngẫm sự đời, anh ta trả lời ráo hoảnh:

– Ông thắc mắc làm gì. Ông đã thấy tình trạng của con đê sắp vỡ hay chưa?.

Rồi anh giải thích:

– Thông thường, khi con đê vững chắc, biết là sóng nước không thể làm suy suyển, thì người ta rất cẩn thận, cân nhắc khi sử dụng và bảo vệ nó hoặc tác động vào nó, kể cả đào cái hố, trồng cái cây. Nhưng một khi đã đến mức báo động, nó sắp vỡ hoặc đang vỡ thì vớ được cái gì người ta dùng luôn cái đó. Bình thường, chẳng ai dùng phên để chắn nước vì nó sẽ chảy, nhưng khi đê vỡ, thì không chỉ có phên mà rơm rác, cát bụi hoặc bất cứ cái gì, kể cả bàn ghế cũng đều ném vào mà chặn dòng chảy.

Ở đây, cái hệ thống nhà nước này cũng vậy. Ông đừng nghĩ họ không biết những việc đó là đáng xấu hổ, là hèn hạ, bẩn thỉu trước mắt người dân. Họ biết, nhưng họ bí và họ đang hoảng sợ, bất lực trước lòng dân nên gặp gì làm nấy thôi. Khi họ không thể chính danh ngăn chặn lòng yêu nước của người dân như họ muốn thì họ bịa ra “đã có đảng và nhà nước lo” và dùng mặt trận đi khuyên can, ngăn chặn. Khi họ không thể công khai ra lệnh cấm yêu nước hoặc đàng hoàng mang sắc phục trấn áp, thì họ hóa trang thành côn đồ. Đê đang vỡ mà lại”.

Tôi giật mình, quả là những ví dụ đơn giản, nhưng lật được bản chất sự việc và trả lời bao câu hỏi bấy lâu nay. Tôi đang mông lung suy nghĩ, bỗng anh trầm ngâm:

– Điều tôi không hiểu ở đây, là tại sao đám cô hồn đó, chúng không mang cờ Tàu, không mang cờ đỏ sao vàng mà chỉ toàn mang cờ đảng màu đỏ và búa liềm?

Tôi lại phải làm người giải thích cho anh:

– Đơn giản thôi anh. Nếu chúng mang cờ Tàu thì hẳn nhiên là bằng chọc tức dân chúng. Chúng chỉ có thể mang ở những nơi dân ít và không mấy quan tâm như ở Lai Châu vừa qua chứ chưa dám mang công khai ở Hà Nội. Nếu chúng mang cờ đỏ sao vàng, dù sao cũng gọi là cờ Tổ Quốc lại đi phá đám tưởng niệm những người hy sinh vì Tổ Quốc thì có bằng mà tự nó khai nó là ai.

Trong khi nó mang cờ đảng, hô hét “đảng CSVN quang vinh muôn năm” thì hẳn nhiên về lý thuyết là không sai. Bởi những kẻ giết các chiến sĩ Gạc Ma năm xưa lại là bạn vàng của đảng CSVN, nên nó mang cờ đảng ra để phản đối tưởng niệm nạn nhân của bạn vàng là đúng chứ sao. Và một điều nữa, là những người tham gia vào cái đảng ấy khi đứng giơ tay thề, chỉ thề “Tuyệt đối trung thành với mục đích lý tưởng cách mạng của Đảng, chấp hành nghiêm chỉnh Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, nghị quyết, chỉ thị của Đảng và làm theo chủ trương, nghị quyết của đảng… Nhưng không hề có một lời nào là trung thành hoặc liên quan gì đến Tổ Quốc, đất nước Việt Nam. Vậy thì với đảng và đảng viên, Tổ Quốc chẳng là cái đinh vít gì ông ạ.

Vừa nói đến đó, ông bạn tôi bật dậy như lò xo:

Trời đất ơi, bao năm rồi mà tôi không mở được mắt ra mà nhìn đến độ sâu đó. Khốn nạn quá, còn gì khốn nạn hơn cho đất nước này không.

Vâng, đúng là một sự khốn nạn, mà có lẽ còn hơn cả sự khốn nạn, ông bạn thân của tôi ạ.

Hà Nội, 17/3/2015

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

Đăng bởi: J.B Nguyễn Hữu Vinh | 14/03/2015

Tưởng niệm Gạc Ma 2015: Một đàn con xít và một bầy con lợn

Sáng thứ 7, ngày 14/3/2015 tại bờ hồ Hoàn Kiếm, TP Hà Nội, không chỉ một số người dân Hà Nội, những người dân quan tâm đến biến cố Đảo Gạc Ma trên quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam rơi vào tay giặc, mà cả nhiều người từ các tỉnh khác và kiều bào từ ngoài nước đã tập trung khá đông để tưởng niệm ngày mà 64 chiến sĩ đã buộc phải làm bia cho giặc trên hòn đảo này của Tổ Quốc.

Nước Hồ Gươm lặng im không một gợn sóng nhỏ, những hàng cây ven bờ đứng im trầm mặc như mặc niệm, đau xót trong ngày tang thương của đất nước, dân tộc bởi họa bành trướng Cộng sản Tàu.

Lẽ ra, ngày này không chỉ hệ thống tuyên truyền, báo chí của nhà nước phải nhắc nhở người dân về một phần lãnh thổ đã và đang rơi vào tay giặc, họ cần nói cho dân biết rằng những chiến sĩ, con dân Việt đã đổ máu xương và tính mạng để bảo về đất nước nay đang nằm dưới biển sâu. Lẽ ra, chính nhà nước phải tổ chức các nghi lễ tưởng niệm đối với những vong hồn anh linh các liệt sĩ này để chứng tỏ họ không vong ơn, bội nghĩa.

Thế nhưng, điều đau đớn là thực tế đã không phải vậy mà là ngược lại. Nghiệt ngã thay, thái độ của nhà nước đã được thể hiện rõ hơn qua những hành động sáng nay.

Một đàn con xít và một bầy… con lợn

Thay cho các hành động kệch cỡm năm xưa như dưới trời mưa rét đưa một đám thiếu nữ hở hang khoe đùi lắc mông trước tượng đài vua Lý Thái Tổ hoặc một đám đàn bà “nửa người nửa ngợm nửa đười ươi” nhảy nhót “Con bướm xinh” trong những ngày tê tái lòng người dân Việt đau thương. Hoặc bẩn thỉu hơn, hèn hạ và kệch cỡm hơn là cho mấy viên công an giả dân thường cầm loa, kéo dây ra “cắt đá để sửa chữa tượng đài”… thì sáng nay, một đám áo đỏ với cờ búa liềm và mang các cháu măng non chiếm lĩnh trận địa từ sớm trước tượng đài Vua Lý để nhảy nhót và loa gào rống những bài hát ngô nghê, vô nghĩa trong không khí trang nghiêm, kỵ giỗ như hôm nay. Chiếc loa hết lần này đến lần khác hò hét điệu nhảy “Một đàn, một đàn con xít… Anh nhớ thương em…”.

Xót xa, đứng từ xa, tôi nhìn đám màu đỏ đang nhung nhúc nhảy nhót trong ngày kỵ giỗ hôm nay, tôi chợt liên tưởng đến đám pêđê nhảy múa sexy trong một đám tang nào đó mà tôi đã xem qua.

Những người đến tưởng niệm, khách qua đường cũng như người nước ngoài đi qua khu vực này nhìn đám người đỏ lòm trước mặt vua Lý với ánh mắt ái ngại và thương hại. Họ đang hành động như vô thức trước nỗi đau,  sự mất mát không có gì có thể bù đắp của dân tộc bởi tội ác bọn xâm lăng. Họ đang thể hiện thay cái đảng đang xúi họ làm những việc phản nghịch này trước anh linh các liệt sĩ đã ngã xuống cái thái độ vong ân, bội nghĩa và phản trắc của mình.

Những chiếc cờ búa liềm: Như có bác Hồ… hay có bác Lê Đức Anh?

Khi những người tham dự tưởng niệm đang trên bờ hồ, hàng loạt xe công an các loại tập trung kêu loa gọi giải tán không tập trung trên hè “làm cản trở giao thông”.

Những người đến tưởng niệm giúp nhau thắt dải băng trên đầu với hàng chữ “GẠC MA – 1988” và tập hợp bên đường thành hàng dọc, nhiều người tỏ ra phân vân khi sân tượng đài đã bị chiếm giữ, một người nói với tôi điều đó. Tôi nói với họ: “Đất nước này, mảnh đất chữ S này, nơi nào mà chẳng đẫm máu các anh hùng, liệt sĩ. Các liệt sĩ Gạc Ma đã 27 năm nay bị chính nhà nước Cộng sản đẩy ra khơi làm bia cho Tàu Cộng, bây giờ vong linh họ bị cố tình lãng quên còn vương vất chưa có nơi chốn nào thì bất cứ chỗ nào, chúng ta đều có thể tưởng niệm đến họ chẳng cần chi tượng đài”.

Khi biết những người tưởng niệm chẳng cần phải đến tượng đài, đám an ninh dẫn một đám mặc áo đỏ mang cờ búa liềm đến chặn ngang ống kính máy ảnh, máy quay, giăng ngang vỉa hè đi trước dòng người đi tưởng niệm. Một vài đứa hung hãn nhảy vào cướp băng rôn của những người đi tưởng niệm rồi bỏ chạy thục mạng. Một số đứa cố tình khiêu khích bằng những lá cờ búa liềm che khuất mặt cả ông già, trẻ em… Thậm chí một vài đứa còn khiêu khích bằng cách chỉ tay gào thét vào mặt những người già, những người lớn tuổi bằng tuổi ông, cha chúng nó. Bên cạnh đó, đám an ninh dày đặc luôn thầm thì chỉ đạo.

Nhưng, những hành động đó chỉ càng thể hiện sự ấu trĩ và ngông cuồng, hung hãn  thiếu hiểu biết của đám an ninh chỉ đạo và những con rối này. Những người tưởng niệm vẫn im lặng, không lớn tiếng và không mắc mưu khiêu khích, Họ bảo nhau: Hôm nay là ngày đại giỗ của cả đất nước, chúng ta đến đây để tưởng niệm chứ không phải để cãi nhau hoặc gây rối. Những hành động của ai như thế nào thì nhân dân đều biết”.

Và họ im lặng đi, không hò hét, không hô hoán, chỉ với vòng băng trên đầu và những bông hoa trên tay.

Chừng như những hành động phá đám kia chưa đủ phá đi sự linh thiêng của không khí tưởng niệm bên bờ hồ yên tĩnh, đám an ninh chỉ đạo cho đám tiểu yêu kia dàn hàng ngang cờ búa liềm và hò hét loạn xạ: “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”.

Đến đây thì vỡ trận, đoàn người đi im lặng, nhiều người vốn đang nghiêm trang cũng phải bật cười như mếu. Tôi đi bên cạnh một tiểu yêu đang hò hét rất to câu hát trên, tôi nói với nó: “Cháu nên sửa chữ vui thành Tàu để thành “Như có bác Hồ trong ngày Tàu đại thắng” cháu ạ. Bởi hôm nay, là ngày đại thắng của Tàu, còn đất nước ta mất biển đảo là ngày đại bại, còn bọn xâm lược mới đại thắng”. Nó im bặt, chạy lên nói với mấy đứa và đám tiểu yêu cũng thôi không lôi “bác Hồ” của chúng vào hò hét nữa.

Mấy cháu bé thấy mấy đứa đưa cờ búa liềm lên che mặt, thì các cháu đưa lên câu khẩu hiệu “Bè lũ nào đã ép 64 chiến sĩ làm bia đỡ đạn cho Tàu ở Trường Sa” “Đả đảo bè lũ đã tước súng để 64 liệt sĩ bị Tàu tàn sát”. Quả đúng là “cái sảy nảy cái ung”, những người dân đi bên vỉa hè rất ngạc nhiên và hỏi nhau: tại sao bên câu khẩu hiệu kia lại là cờ đảng? Rõ ràng, đảng chỉ đạo chửi vào tên nào đã ép các chiến sĩ buông súng chịu chết chứ ai. Và râm ran câu trả lời cho những người chưa hiểu. Một người dân đi bộ qua bờ hồ nghe giải thích xong thì chua chát:“Thế thì lũ khốn ấy phải hát “Như có Lê Đức Anh trong ngày Tàu đại thắng chứ”.

Bó tay. Quả là dân ta lắm người thâm thúy và hiểu biết.

Một kết thúc có hậu!

Khi đoàn người kéo về tượng đài Cảm tử, đám công an, dân phòng quây dày đặc xung quang bằng hàng rào sắt và xe công an. Hôm nay, họ không tổ chức cho đám công nhân và thanh niên quàng áo mưa tưới nước vườn hoa như lần tưởng niệm trước, mà đám thanh thiếu niên lại kéo sang nhảy nhót “một bầy con xít” ở đây.

Đoàn người tưởng niệm vẫn cứ sang đường và đến trước tượng đài Cảm tử. Hai lẵng hoa đi đầu thành kính dâng cao.

Đám thanh niên được tụ tập hò hét cũng dạt sang một bên, những người tưởng niệm tiến đến trước tượng đài xếp hàng ngang quay lại, đằng sau lưng vẫn là cái bảng đỏ chữ vàng của Đoàn thanh niên Hồ Chí Minh với nội dung quái quỷ gì đó. Chợt thấy một sĩ quan công an – người mà tôi đã gặp rất lâu và có nhiều ấn tượng khi vào Trại Lộc Hà ngày 2/6/2012 khi đi biểu tình chống Tàu – Tôi nói với anh ta: “Anh cất cái bảng kia đi cho người ta đặt hoa tưởng niệm để người ta giải tán. Nếu không thì sẽ còn dài đấy”. Anh ta nói: “Xong thì bà con về luôn anh nhé”. Tôi bảo: “Thì họ về chứ ở đây làm gì”. Anh ta nhanh chóng kéo tấm bảng kia đi, và đoàn người đặt hoa, thành kính xếp hàng trật tự trước tượng đài Cảm tử.

Một viên sĩ quan an ninh, mặc thường phục mà chúng tôi thường thấy trong các cuộc trấn áp, chúng tôi yêu cầu anh ta cho tắt loa và im lặng để tưởng niệm. Anh ta mặc cả với một người trong đoàn: “Các anh đừng để các khẩu hiệu quá khích đưa lên nhé”. Người này bảo: “Anh cứ chỉ xem, cái nào quá khích, chúng tôi thu ngay”. Anh ta không chỉ được câu khẩu hiệu nào. Nhưng, tiếng loa thì im bặt. Đặc biệt, đám cô hồn áo đỏ biến mất như ma trơi gặp bình minh.

Một người đứng lên phát biểu về ý nghĩa ngày tưởng niệm, sự kiện Gạc Ma đã bị giấu nhẹm 27 năm nay và nói lời tri ân với những người con đã bỏ mình vì Tổ Quốc. Một phút mặc niệm vong linh các liệt sĩ với không khí im phăng phắc, động đến tận đáy lòng.

Sau tưởng niệm, mọi người im lặng, trật tự giải tán với nỗi trầm tư. Tôi nói với viên sĩ quan an ninh đứng bên cạnh: “Nếu như các anh biết cách, thì cuộc tưởng niệm sẽ hết sức ý nghĩa và tốt đẹp. Những hành động nhảy nhót, phá đám hôm nay do các anh tổ chức, chẳng có tác dụng gì hơn, là trát cứt vào bộ mặt nhà nước. Bởi người dân Việt ai cũng biết rằng những kẻ bày đặt, chỉ đạo, sắp xếp và tham gia gào lên những bài hát như một đàn con xít mà nhảy nhót ở kia trong ngày giỗ kỵ của cả đất nước thì đó chỉ là một bầy con lợn”. Anh ta im lặng. Tôi nói tiếp: “Các anh cho mấy đứa áo đỏ kéo cờ búa liềm, hát như có bác Hồ… vừa rồi chỉ là những hành động ngu xuẩn và phản cảm, chà đạp lên lòng tự trọng của đất nước, của dân tộc mà thôi. Tôi cho rằng không ai chấp nhận được điều đó”.

Anh ta trầm ngâm rồi đáp lại: “Vâng, chúng ta sẽ gặp nhau và nói về vấn đề này. Hành động và cách làm của mỗi người, mỗi lúc một khác. Nhận thức là một quá trình anh ạ”.

Vâng, tôi biết, nhận thức là một quá trình.

Nhưng, cái “quá trình” ấy đã hơn 85 năm, gần một thế kỷ qua đi rồi mà đảng Cộng sản Việt Nam vẫn không nhận thức được thế nào là lòng dân thì đó mới là đại họa cho dân tộc.

Hà Nội, 14/3/2015. Ngày kỷ niệm Gạc Ma vào tay giặc.

·       J.B Nguyễn Hữu Vinh

« Newer Posts - Older Posts »

Danh mục

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4 228 other followers